Ricecool
Mr & Ms Pac-Man
Tôi và a quen nhau đã hơn 2,5 năm, tcam cũng có thể gọi là êm ấm..?
Nhưng buồn 1 nỗi là đã quen nhau hơn 2 năm mà sao h đây đôi lúc tôi cảm thấy chúng tôi xa nhau vời vợi..ko hiểu nổi a nghĩ j và tại sao lại đối xử với tôi như thế.. vì đôi lúc tôi thấy a ko quan tâm tới tôi, tôi nghĩ j, buồn hay vui khi a như thế, cả ngày ko nt, ko llac xem đang làm j, có chăng chỉ là trả lời câu hỏi, trả lời tn của tôi mà thôi. Hoặc cùng lắm là lúc tôi quá chán nản chả buồn nt qua hỏi a nữa thì a mới nhắn cho tôi 1 tin còn xã giao hơn các mối quan hệ xã giao nữa. Tôi ko hiểu sao những người bạn bt còn quan tâm tới tôi hơn a, đi chơi đã về tới nhà chưa, ốm đau thế nào người ta còn quan tâm hơn a.. Đến nỗi có nhớ tôi ko, có yêu tôi ko tôi cũng phải hỏi thì mới nói còn ko thì h đây những câu đó đã quá xa xỉ chứ đừng nói là nói ra-để-nhắc-cho-tôi-nhớ có 1 thời như thế!..
Tôi bảo muốn hâm nóng tcam 2 đứa, muốn a mỗi ngày nói với tôi mấy lần câu yêu tôi, nhớ tôi..tôi cũng sẽ thế. Nhưng a thì bảo thế ko tự nhiên ko thích và ko làm.. có lẽ nào con trai thường là thế sao?1 tgian quen nhau thì đó là điều tất yếu?
A nói yêu tôi mà sao khi tôi bảo nhớ, muốn a ghé vào thăm mà lúc đó a đang mệt hay đang chán chuyện j thì a bỏ về luôn 1 hơi, có khi còn ko buồn nt cho tôi biết là ko ghé, có lúc thì nt cho tôi qua.. yahoo, tôi mà ko lên net chắc chả biết đường nào mà lần..ừ thì cứ cho là tại net vì tôi cũng chả đọc được a nhắn j chỉ nghe a nói thế mà thôi. A chỉ biết rằng a mệt và muốn nghỉ ngơi..mà sao lúc nào a cũng mệt mỏi, chán nản? A luôn nói trước là ngày đó, ngày đó a sẽ ghé và cũng thường hay thất hứa. H-mỗi lần a nói j tôi đều tự hỏi có đáng tin ko?..
A ko muốn đi chơi xa còn tôi thì ngược lại, cảm thấy tâm hồn thư thái và thoải mái hơn những lúc đi chơi xa, vì quanh năm suốt tháng học hành làm việc thấy rất mệt, nhưng đôi lúc stress mà cũng chả buồn nói với a nữa vì a nghe thì cũng như thế mà thôi hoặc chăng cũng nói 1 câu thương e ghê rồi thôi.. Ừm,a bảo ko thích đi chơi xa nhưng có thể cho tôi leo cây mà đi chơi với nhóm bạn cùng lớp của a để tôi ngồi nhà mà chờ đợi-hiển nhiên là ko có 1 tn nào nói là chắc a ko ghé e được cả...!
Tôi biết tc chúng tôi đang ngày 1 rạng nứt dần, vì tôi biết rằng a có thể nói với tôi là a mệt vì đang ốm, bảo tôi ngủ đi còn a vẫn ngồi net post bài trên diễn đàn đàng hoàng, nếu tôi ko buồn, ko lang thang trên diễn đàn chắc cũng ko biết những chuyện đó.
Càng ngày tôi càng thấy a như đang bố thí tcam cho tôi, nhìn những người khác quan tâm tới mình, tôi nghĩ mình ko đáng bị đối xử như vậy..tôi ko đến nỗi quá xấu xí cơ mà..
Những lúc có chuyện xảy ra giữa chúng tôi, a thường hay cáu và rồi thôi, chả có định hướng giải quyết j cả, tôi thì lại ko muốn im lặng trong những lúc đó- thế là cũng lại cãi nhau rồi im lìm.. rồi lại vỗ về tôi. Còn mâu thuẫn thì vẫn như vậy.
A dành tcam cho tôi bao nhiêu thì chắc cũng đo đếm xem tôi dành tcam cho a bnhiu, đơn cử như a ghé tôi mấy lần thì cũng muốn tôi ghé a mấy lần như thế, ko nghĩ tôi dù j cũng là con gái, tối ghé chơi đi đường về nhà cũng phải 5-7km, đường vắng mà bọn trai khùng khùng thích đeo bám thì nhiều, sao ko nghĩ thương tôi đi về một mình mà lại tị nạnh nhỉ..
Đôi lúc tôi thấy mình giống 1 người chị hơn là người yêu, tôi luôn cư xử như là nhỏ hơn a vậy, để a thấy mình lớn hơn tôi 1 phần nào đấy để cố gắng nhưng ko biết a có hiểu như thế ko..
Cũng đúng thôi vì a nhỏ hơn tôi 1 tuổi, tôi nghĩ mình đã quá tự tin khi chấp nhận quen a, đã đặt niềm tin vào a quá nhiều mà có lẽ là a ko gánh vác nổi, ko vụt 1 cái mà trưởng thành ngay được.
Tôi chọn a làm người đàn ông của đời mình, có lẽ nào tôi sai? Chỉ thế thôi còn tất cả đều tốt thì có được ko..
Tôi ko thường tâm sự trên mạng, nói chính xác đây là lần đầu tôi post bài kiểu này, và thật sự tôi đã thấy dễ chịu phần nào khi có người đọc những dòng tâm sự của mình và cơ bản là ko biết tôi là ai. Cảm ơn mọi người đã đọc!
Nhưng buồn 1 nỗi là đã quen nhau hơn 2 năm mà sao h đây đôi lúc tôi cảm thấy chúng tôi xa nhau vời vợi..ko hiểu nổi a nghĩ j và tại sao lại đối xử với tôi như thế.. vì đôi lúc tôi thấy a ko quan tâm tới tôi, tôi nghĩ j, buồn hay vui khi a như thế, cả ngày ko nt, ko llac xem đang làm j, có chăng chỉ là trả lời câu hỏi, trả lời tn của tôi mà thôi. Hoặc cùng lắm là lúc tôi quá chán nản chả buồn nt qua hỏi a nữa thì a mới nhắn cho tôi 1 tin còn xã giao hơn các mối quan hệ xã giao nữa. Tôi ko hiểu sao những người bạn bt còn quan tâm tới tôi hơn a, đi chơi đã về tới nhà chưa, ốm đau thế nào người ta còn quan tâm hơn a.. Đến nỗi có nhớ tôi ko, có yêu tôi ko tôi cũng phải hỏi thì mới nói còn ko thì h đây những câu đó đã quá xa xỉ chứ đừng nói là nói ra-để-nhắc-cho-tôi-nhớ có 1 thời như thế!..
Tôi bảo muốn hâm nóng tcam 2 đứa, muốn a mỗi ngày nói với tôi mấy lần câu yêu tôi, nhớ tôi..tôi cũng sẽ thế. Nhưng a thì bảo thế ko tự nhiên ko thích và ko làm.. có lẽ nào con trai thường là thế sao?1 tgian quen nhau thì đó là điều tất yếu?
A nói yêu tôi mà sao khi tôi bảo nhớ, muốn a ghé vào thăm mà lúc đó a đang mệt hay đang chán chuyện j thì a bỏ về luôn 1 hơi, có khi còn ko buồn nt cho tôi biết là ko ghé, có lúc thì nt cho tôi qua.. yahoo, tôi mà ko lên net chắc chả biết đường nào mà lần..ừ thì cứ cho là tại net vì tôi cũng chả đọc được a nhắn j chỉ nghe a nói thế mà thôi. A chỉ biết rằng a mệt và muốn nghỉ ngơi..mà sao lúc nào a cũng mệt mỏi, chán nản? A luôn nói trước là ngày đó, ngày đó a sẽ ghé và cũng thường hay thất hứa. H-mỗi lần a nói j tôi đều tự hỏi có đáng tin ko?..
A ko muốn đi chơi xa còn tôi thì ngược lại, cảm thấy tâm hồn thư thái và thoải mái hơn những lúc đi chơi xa, vì quanh năm suốt tháng học hành làm việc thấy rất mệt, nhưng đôi lúc stress mà cũng chả buồn nói với a nữa vì a nghe thì cũng như thế mà thôi hoặc chăng cũng nói 1 câu thương e ghê rồi thôi.. Ừm,a bảo ko thích đi chơi xa nhưng có thể cho tôi leo cây mà đi chơi với nhóm bạn cùng lớp của a để tôi ngồi nhà mà chờ đợi-hiển nhiên là ko có 1 tn nào nói là chắc a ko ghé e được cả...!
Tôi biết tc chúng tôi đang ngày 1 rạng nứt dần, vì tôi biết rằng a có thể nói với tôi là a mệt vì đang ốm, bảo tôi ngủ đi còn a vẫn ngồi net post bài trên diễn đàn đàng hoàng, nếu tôi ko buồn, ko lang thang trên diễn đàn chắc cũng ko biết những chuyện đó.
Càng ngày tôi càng thấy a như đang bố thí tcam cho tôi, nhìn những người khác quan tâm tới mình, tôi nghĩ mình ko đáng bị đối xử như vậy..tôi ko đến nỗi quá xấu xí cơ mà..
Những lúc có chuyện xảy ra giữa chúng tôi, a thường hay cáu và rồi thôi, chả có định hướng giải quyết j cả, tôi thì lại ko muốn im lặng trong những lúc đó- thế là cũng lại cãi nhau rồi im lìm.. rồi lại vỗ về tôi. Còn mâu thuẫn thì vẫn như vậy.
A dành tcam cho tôi bao nhiêu thì chắc cũng đo đếm xem tôi dành tcam cho a bnhiu, đơn cử như a ghé tôi mấy lần thì cũng muốn tôi ghé a mấy lần như thế, ko nghĩ tôi dù j cũng là con gái, tối ghé chơi đi đường về nhà cũng phải 5-7km, đường vắng mà bọn trai khùng khùng thích đeo bám thì nhiều, sao ko nghĩ thương tôi đi về một mình mà lại tị nạnh nhỉ..
Đôi lúc tôi thấy mình giống 1 người chị hơn là người yêu, tôi luôn cư xử như là nhỏ hơn a vậy, để a thấy mình lớn hơn tôi 1 phần nào đấy để cố gắng nhưng ko biết a có hiểu như thế ko..
Cũng đúng thôi vì a nhỏ hơn tôi 1 tuổi, tôi nghĩ mình đã quá tự tin khi chấp nhận quen a, đã đặt niềm tin vào a quá nhiều mà có lẽ là a ko gánh vác nổi, ko vụt 1 cái mà trưởng thành ngay được.
Tôi chọn a làm người đàn ông của đời mình, có lẽ nào tôi sai? Chỉ thế thôi còn tất cả đều tốt thì có được ko..
Tôi ko thường tâm sự trên mạng, nói chính xác đây là lần đầu tôi post bài kiểu này, và thật sự tôi đã thấy dễ chịu phần nào khi có người đọc những dòng tâm sự của mình và cơ bản là ko biết tôi là ai. Cảm ơn mọi người đã đọc!

