Mỗi khi buồn tớ lại mò vào đây, box tâm sự này để tìm kiếm 1 ai đó có cảm xúc giống mình, nhưng hầu như chỉ toàn những chuyện t/c. Lần này thì khác, có lẽ chủ topic với tớ có những điểm tương đồng.
Khi tớ còn là 1 cậu học sinh cấp 2, tuy hơi nhút nhát nhưng vẫn có những người bạn tốt, 1 gia đình yên ấm, 1 cuộc sống đơn giản, vui vẻ mặc dù không được thỏa mãn cho lắm ( có thể con người ta ko bao h thỏa mãn với những gì đang có )
Cuộc sống khủng khiếp này bắt đầu với tớ khoảng 5 năm về trước, khi tớ bước vào cấp 3 và dính vào gameonline. Dần dần từ đó, tớ trở nên xa cách với bạn bè, việc học hành bê bết và hầu như tớ trốn học nhiều hơn là đi học. Tớ cũng bình thường như những người khác trước đó chứ, cũng có những cảm xúc, cũng thích nhiều bạn bè, có người yêu, cuộc sống tớ mong muốn khác cơ. Nhưng đã dính vào gameonline rồi, mọi thứ để sửa đổi lại càng khó khăn hơn, và tớ không thể phủ nhận khuyết điểm là mình quá yếu đuối đến mức không thắng được chính bản thân mình

. Mọi chuyện ngày càng xấu đi, tớ như 1 cái bóng vất vưởng trong lớp chứ không phải là 1 thành viên của lớp, mặc dù vẫn có nhiều người bạn quan tâm, khuyên bảo... tớ thực sự ân hận về điều đó. Hết cấp 3, mặc dù cũng lê lết tốt nghiệp được nhưng tất nhiên là không vào đại học, tớ vào trung cấp. Vẫn là 1 cuộc sống không mong muốn và lẩn trốn vào thế giới ảo. Và kết quả là tớ bây giờ, 1 thằng con trai 20 tuổi, 1m72 - 46kg

, đã tốt nghiệp trung cấp được vài tháng và vẫn ngày ngày ru rú ở nhà, ko bạn bè, chơi game, vật lộn với nỗ lực tuyệt vọng thay đổi bản thân, sống ngày qua ngày không có ước mơ, mục đích. Có ước mơ đấy nhưng cảm thấy nó xa vời quá. Không chiến thắng được bản thân để thay đổi mình.
5 năm, có lẽ khoảng thời gian đó đã tạo ra 1 bức tường quá cao và dày để tách tớ ra khỏi xã hội này ... Cuộc sống này rồi sẽ ra sao ? Tớ vẫn buồn vì không thể tự mình trả lời câu hỏi đó mặc dù tớ không hề tin vào số phận ....