Rét

Làm cái chăn lông cừu tầm hơn củ đắp là chấp cái rét miền bắc luôn ý tiên nhân, để tối về xem nó hiệu gì.
Hôm qua rét quá, nằm ngay đầu giường chỗ gió lùa nữa, chăn thì chỉ còn cái mỏng để đắp nên đành mặc 2 cái áo gió, mà sáng dậy vẫn tê hết 1 bên người :cuteonion26:
 

mua cái máy sưởi đi tiên nhân
nhà e mới mua từ năm ngoái , phụ huynh mọi năm kêu rét, rồi đi ngủ phải đi tất đội mũ len các kiểu, sáng thì dậy ngại , xong hắt hơi xổ mũi.
từ khi mua về đêm ngủ bật tối còn ko thèm đắp chăn bông, sáng ra phòng ấm dậy được luôn
 
Nhiệt độ như này thích thật. Thêm chút nắng, bớt chút âm u đi thì tuyệt đối thời tiết. Ước quanh năm được như vậy.
 
mình có dùng 1 chăn điện nhưng không ăn thua. Chỗ lưng thì nóng quá, 2 bàn chân cần thì lại co gối dẫm lên chăn lại ít cảm thấy nhiệt. Tối ngủ 2 bàn chân lạnh toát, mất 1 2 tiếng mới chìm vào giấc ngủ được. Chắc phải ngâm chân nước nóng thử xem
 
mình có dùng 1 chăn điện nhưng không ăn thua. Chỗ lưng thì nóng quá, 2 bàn chân cần thì lại co gối dẫm lên chăn lại ít cảm thấy nhiệt. Tối ngủ 2 bàn chân lạnh toát, mất 1 2 tiếng mới chìm vào giấc ngủ được. Chắc phải ngâm chân nước nóng thử xem
Ngâm chân nước nóng để mạch máu nó lưu thông nhưng ngâm xong lau vào đắp chăn ngay chứ để ngoài tí nó lạnh buốt co mạch máu mất công ngám chân
 
mấy nay lại nóng rồi, nằm tối đắp chăn lông mà toát hết mồ hôi, ngủ cứ mê mê tỉnh tỉnh
 
Đêm Hải Phòng trở gió.
Gió từ sông thổi qua những con ngõ hẹp, luồn qua khe cửa gỗ đã cong, lùa vào căn phòng nhỏ như một bàn tay lạnh buốt chạm thẳng vào da thịt. Huy kéo sát hai lớp chăn lông, nặng và dày, nhưng cái lạnh vẫn len vào tận xương. Tay chân anh lạnh ngắt, như thể máu trong người đã chảy chậm lại từ rất lâu rồi

Huy không phải người hay than vãn. Anh vẫn đi làm mỗi ngày, vẫn chào người quen bằng nụ cười nhẹ, vẫn sống như thể mọi thứ đều ổn. Nhưng chỉ những đêm lạnh thế này, khi hai bàn tay ôm lấy nhau dưới lớp chăn dày mà vẫn không tìm được hơi ấm, anh mới thấy rõ có những cái lạnh không đến từ những đêm đông

Đó là cái lạnh của sự cô đơn kéo dài quá lâu.
Cái lạnh của những lời chưa từng được nói.
Cái lạnh của một đời người đi qua mà không có ai thật sự ở lại.

Ngoài kia, gió vẫn thổi qua thành phố cảng, qua những mái nhà sáng đèn, qua những con đường có người đợi nhau trở về. Còn trong căn phòng nhỏ, Huy nằm yên, mắt mở trong bóng tối.

Anh không khóc. Chỉ khẽ co người lại, như để giữ chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại của đời mình.
 
Back
Top