Ba mình bệnh. Hơn tháng nhưng không chịu nhập viện.
2 tuần trước nhập viện, mình đang ở SG, mẹ mình điện báo ba mình bệnh. Gọi về gấp.
Tức tốc chạy về. Nghe nói tiểu đường type 2, viêm phổi. Tạm yên tâm. Nhưng cảm giác có gì không ổn.
Gạn hỏi mẹ. Hỏi bác sĩ. Hỏi các dì, chú vào chăm sóc ba truớc khi mình về. Trả lời như nhau. Tiểu đường type 2, viêm phổi.
Ba mình lúc khỏe, lúc lên cơn sốt. Mê sảng. Run rẩy. Rồi lại tỉnh táo, cười nói, họ hàng vẫn thăm hỏi, động viên.
Hôm nay. Xem được hình chụp CT. Ba mình bị ung thư phổi. Thời kì cuối. Thuốc lá. Bác sĩ nói chỉ còn vài ngày.
Mọi thứ sụp đổ. Khóc. Con trai, nhưng vẫn khóc.
Dì Tư, người đầu tiên biết rõ bệnh tình, an ủi. Dặn đừng cho mẹ biết. Để mẹ đừng quỵ ngã. Để ba không lo buồn, sống thêm lâu hơn.
Tôi phải làm sao?