[ZY];14457413 nói:
ko hiểu có phải là do con trai hay cãi nhau với ong già hay ko ?
đã là con mà cãi nhau với bố mẹ là ko hay chút nào cả!
[ZY];14457413 nói:
mình la 1 trương hợp ... Nói cãi nhau thì ko đúng nhưng nói chung ko hợp ý nhau và ổng thường xuyên làm mình bux mình , hay hoạch họe với mình từ những chuyện nhỏ xíu dù mình đã cố gắng vun đắp tình cảm ( mua đồ tết cho ổng bằng tiền của mình )
Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng. Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày ...
Mua đồ tết là nghĩa vụ của con cái, năm mới nếu chưa làm ra tiền thì phải phụ giúp gia đình bằng cách chưa làm ra tiền ...
mua quà, có it mua ít có nhiều mua nhiều, quan trọng là tấm lòng, mà tôi thấy cậu ko có lòng, vì cậu tính quá, lúc nhỏ ko biết bố mẹ cậu mua quà tết cho cậu, rồi cậu vô lễ, điểm thấp,hay sao đó thì bố mẹ cậu có nghĩ như cậu nghĩ về họ ko, tôi thì nghĩ là ko!
tôi có quen 1 gia đình, khi bà mẹ, khoảng 93 tuổi, lúc còn sống, thì ko ngày nào trong phòng thờ cúng của nhà đó ko đầy đủ bánh trái lễ lộc ... khi bà đó mất, tết năm nay, cụ thể là sáng nay, lúc 0h 10(khoảng đó) tôi qua thắp nén nhang, thì bạn chủ topic biết ko? Cả cái phòng thờ ko có lấy 1 cái bánh ... ôi chia gia tài xong rồi ai cũng lộ rõ mặt hết nhỉ ...
Nếu nói thẳng ra, ko phải cha mẹ là luôn đúng, cha mẹ thầy cô gì cũng là người, mà đã là người, thì phải có lúc sai, mình làm con thì phải hiểu cho cha mẹ, ko có nên cãi lại! Miệng thì nói thương, nhưng lúc tức lên cãi lại cho cố vào, ko kiềm chế dc, thì cái đó có gọi là "thương"?
[ZY];14457413 nói:
ổng lun mang bản thân ra làm tấm gương bắt mình noi theo và lun kể về cái quá khứ hào hùng ( nhưng bi h ổng chỉ là kẻ ăn bám , hoạch họe mọi người trong gia đình , nhậu nhẹt )
cậu dám chắc chắn cả đời cậu rồi sẽ có lúc ko xuống dốc?
hiểu và thông cảm, 2 tính cần có của 1 đứa con, tiếc là cậu ko có!
con người lên voi xuống chó là chuyện thường thôi ... lúc bần hàn lại nhớ lúc vinh quang, ổng thương cậu lắm đấy, chỉ là ổng đang suy sụp thôi! Sao 2 người ko bao giờ lại ngồi nói chuyện với nhau như 2 thằng đàn ông?
khi mất đi thì mới biết quý ... đừng để khi mất rồi mới biết quý, mà hãy ráng hiểu.