sao mình lại trốn tránh người khác?
đã biết là sai, nhưng ko thể làm khác hơn được....
ko hiểu sao lại sợ, sợ gặp, sợ nói chuyện với người khác đến vậy
ko hiểu sao lại ghét... ko muốn đâu, chỉ muốn nói xin lỗi...
sao mình lại thay đổi đến thế này?
ko hiểu sao lại ko thể nói chuyện trực tiếp với người ta như xưa
chỉ muốn là người mà người ta vẫn thường hay kể chuyện mà thôi, chỉ muốn dược gần như thế thôi
cứ tưởng mọi thứ sẽ ko đi vào lối mòn như trước kia, nhưng mình đã sai lầm.
Thôi thì đành hy vọng thời gian sẽ trả lời mọi thứ. Thời gian sẽ giúp sữa chữa những sai lầm nếu có thể, và hy vọng ta sẽ ko buồn,ko bị đè nặng bởi những cảm giác tồi tệ này mãi
Gặp mọi người hôm qua, có vẻ như là một sai lầm....
tự nhiên nhìn thấy nhỏ đi hay chạy ... là mình cảm thấy sao sao ấy... nhìn tướng nhỏ đi ngộ ko thể tả... mỗi lần đi sau nhỏ là miệng mình cứ mỉm cười... dễ thương thật...
em là bạn thân bên anh.. nhưng người em luôn yêu chắc chắn o phải là anh đây.. em chọn người yêu cho em cũng là bạn thân với anh tiếng yêu giờ sao nói lên lời... nhìn em bên bạn thân nhói tim anh bao ngày..
mập sắp đi du học rồi... 15 này đi mà o tiễn mập được buồn lắm... muốn đi chơi với mập.. mà đi thì thấy 2 đứa cặp với nhau thì buồn lắm.. thôi chi bằng o gặp thì hơn...
đã quyết định lần đi chơi kề tiếp sẽ ko đi nữa, nhưng không hiểu vì sao lại cứ phân vân mãi thế... đôi lúc cứ sợ nếu ko đi rồi mìh sẽ lại hối tiếc như hồi đó. nhưng rồi lại nghĩ, nếu đi, mọi chuyện vẫn sẽ tiếp diễn như hôm qua, mà bản thân thì đã ngán quá với cái cách nói chuyện ko có 1 kẻ hở nào cho mình nói :(.
Những câu chuyện thú vị của bọn nó, là cái thứ nhàm chán nhất mà mình phải chịu đựng. Lúc nào cũng nghe những thứ đó, từ lúc đi học, cho đến lúc đi chơi, phát mệt mỏi.
Người ta bảo ko thích thì đừng nghe, thế nhưng ko hiểu sao mình lại phải quan tâm đến .
RỒi lại 1 vài câu nói khiến người khác tổn thương.... chán thật, biết vậy cứ chấp nhận làm em nhỏ ngoan ngoãn, thế thì giờ đây đâu có ra như zậy :(
Đi hay ko đây ??? ::(