E vừa đi về ~.~ đm chúng nó các bác ạ, cứ đì mình suốt.
E là thằng cử nhân thôi :'> học 5 năm, năm này ra trường - đang làm đồ án, mồ hôi chảy ướt hết cả mông

1. Năm đầu ông bà cụ nhà e nuôi em học hành, sướng vãi lúa, chẳng phải làm gì cả, học và chơi.
2. Các năm tiếp theo thì kinh phí bị cắt dần. E chả nói mình nghèo, ông bà già e cũng không có nghèo

giàu thì em không dám nói, bởi theo quan điểm của em, như thế mà gọi là giàu thì đất nước VN mình toàn tỷ phú :P
3. Từ năm thứ 2 em bắt đầu kiếm ra tiền nhờ gia sư, trông quán net, sửa máy tính, làm đồ án thuê, kẻ biển quảng cáo..abc abc ..và tất nhiên là có cả cái nghề cho sinh viên là "đáp bài và học hộ" (em nghỉ lâu rồi - đừng nói ra nha, em mang tiếng).

4. Đã rất lâu kể từ lúc đó, em không phải chìa 2 tay ra xin ông bà già tiền học phí, rồi thì tiền chi tiêu #, sinh hoạt phí em vẫn đóng đầy đủ, hay cũng chẳng phải theo cái kiểu "con không xin nhưng bố mẹ mà không cho là con buồn vãi lúa, vì thế cho tiền đê". Tiền em tha về nhà, thi thoảng cho bà già, em gái - không nhiều nhưng mỗi lần cũng được chút chút.
5. Còn nói là đóng góp gì cho xã hội chưa? thì em xin tự trả lời là "chưa nhiều", điều em làm thường xuyên nhất là đóng Đảng phí và ký xét điểm rèn luyện cho lớp thôi.
Và hiển nhiên, em cũng tự thấy rằng mình dek ăn bám ai cả

và những thằng như em thì nhiều lắm, bài văn chạy bàn hay rửa bát của sinh viên thì nhiều rồi - nhưng bạn em, có thằng còn móc cống, thằng đi bê vác thuê nữa cơ

ĐK gia đình của các bác khá, em công nhận là như thế, nhưng nếu như thế là một điều tốt và thuận lợi đối với các bác. Em xin chúc mừng - nhưng không có nghĩa là ai cũng được như thế đâu.
Em cũng không muốn tranh luận nhiều về vấn đề này, nhìn cái ảnh dưới chữ kí của bác, em cũng thích lắm :-* chắc bác cũng có gia đình rồi, khối cái khó khăn mà mình phải có trách nhiệm. Nhưng ai chẳng có khó khăn? Có thể các bác không tin chứ từ hồi năm lớp 10, em đi bán máy vi tính, bị 1 thằng trưởng phòng (công ty nhà nước nhé) nó lừa cho mất trắng 1 cái mà éo làm gì được nó

đm, em hận vãi lúa... giờ nghĩ lại vẫn đau