Liên lạc với đài điều khiển không lưu (ATC)
Khi đã sử dụng thành thạo các thiết bị ADF/NDB, ILS/DME, PAPI, VOR… thì chúng ta mới nên nhờ ATC dẫn về sân bay, vì lúc đó ta sẽ đoán được lý do vì sao ATC yêu cầu rẽ phải trái hay lên cao thấp vào một thời điểm nhất định. Hơn nữa, khi đã bay thành thạo thì ta sẽ làm theo yêu cầu dễ dàng hơn: nếu như bạn chưa biết làm thế nào để ổn định độ cao hay rẽ phải trái theo các đồng hồ chỉ hướng, thì ATC cũng bó tay!
Khi ATC đã ra thông báo hoặc yêu cầu, phi công phải thông báo đã nghe rõ (nhấn phím 1) hoặc không nghe rõ thì có thể yêu cầu “Say again” (nhấn phím 2) và khi đã nghe rõ thì nhấn phím 1 và làm theo yêu cầu. Nếu không thông báo đã nghe rõ thì ATC sẽ hỏi lại. Nếu bay cao quá hay thấp quá độ cao mà ATC chỉ định khoảng 300 feet thì ATC sẽ nhắc ngay. Nói chung là nên làm theo chỉ dẫn của ATC, vì nếu không thì chỉ một lúc sau ATC sẽ thông báo là mặc kệ phi công và ngắt liên lạc!
Nhấn Shift+2 để mở Radio stack. Chúng ta đã biết cách sử dụng NAV1, NAV2, ADF. Còn lại COMM1, COMM2 và Transponder.
COMM1 và COMM2 đều là vận hành như máy bộ đàm, nối với đài điều khiển không lưu Tower, hay với đài điều khiển mặt đất Ground, hay với ATIS (Automatic Traffic Information Service) để nhận được các thông tin do sân bay tự động gửi liên tục 24h/24, liên quan đến nhiệt độ, trần mây, tốc độ gió, tình trạng các đường băng…
Có thể chỉnh mỗi COMM một tần số, và chọn nghe từng kênh một, nhấn vào đèn COMM1 hay COMM2 phía trên bảng Radio stack, hoặc nghe cả hai, nhấn vào đèn BOTH.
Transponder là từ ghép của 2 từ, Transmitter và Responder, tự động gửi tín hiệu trả lời mỗi khi nhận được tín hiệu hỏi từ sân bay. Nguồn gốc của thiết bị này là trong chiến tranh thế giới thứ 2, có nhu cầu xác định xem máy bay trên trời là của ta hay của địch. Từ năm 1950 các máy bay dân dụng bắt đầu có thiết bị này.
Đài điều khiển không lưu ATC cấp cho mỗi máy bay trong vùng kiểm soát của mình một mã nhận dạng, gọi là squawk. Phi công nhập con số này vào transponder. Từ lúc đó, mỗi khi sân bay gửi tín hiệu, thiết bị sẽ tự động gửi mã squawk về sân bay và do đó đài điều khiển không lưu ATC biết được máy bay nào đang ở vị trí nào.
Phi công cũng có thể tự chọn một mã squawk và thông báo cho đài điều khiển không lưu ATC biết mã squawk đó.
Mã squawk gồm 4 chữ số, từ 0000 đến 7777, trong đó có 3 mã được quy định là phi công chỉ dùng trong trường hợp đặc biệt: 7500 thông báo đang có không tặc trên máy bay, 7600 thông báo mất liên lạc COMM, 7700 thông báo tình trạng khẩn cấp.
Tại Nội bài, cần nhớ các tần số sau:
COMM Tower: 118.2
COMM Ground: 121.9
COMM ATIS: 126.4 (trên bản đồ bay thực là 127.0)
NAV1: (ILS/DME) 110.5 cho đường băng 11L, hay 108.3 cho đường băng 11R
NAV2 (VOR): 116.1
ADF: 320
FS9 giúp tự động chỉnh các tần số này. Nhấn ` để mở cửa sổ ATC. Khi ATC đề nghị chuyển tần số Tower, Ground, hay muốn biết ATIS, thì nhấn vào phím số tương ứng với câu trả lời trên màn hình, FS9 sẽ tự động chỉnh tần số và active luôn. Với Transponder, khi ATC cấp mã squawk thì trên Radio stack cũng tự động chuyển về mã squawk vừa được cấp. Nói chung là nếu đã mở cửa sổ ATC thì không cần phải chỉnh tần số bằng tay, thậm chí không cần nhớ tần số nào cả!
(tiếp theo sẽ là ATC thực hành)