Thượng Đẳng Thành

Status
Không mở trả lời sau này.

TaoManhDuc

<b><font color="Green">Đại Gian Hùng Ngụy Vương</f
Thượng Đẳng Thành

- Điểm Kinh tế (ĐKT): 500
- Điểm Nông nghiệp (ĐNN): 500
- Điểm Kỹ thuật (ĐKH): 500
- Điểm Quốc phòng (ĐQP): 100
- Dân số: 502.200
- Ngân lượng: 5000
- Lương thực: 10.000
- Quân đội: 2.000 bộ binh
- Các công trình: chưa có
 
Chỉ còn cái thành này là chưa ai đặt chân tới, nay Minh Minh đến du ngoạn phong cảnh nơi đây cho khỏe, khỏi sợ bị quấy rầy ^^
 
Sai lầm cho Minh Minh . Đang du ngoạn thì có mấy tay dê xồm từ đâu nhảy ra chặng đường buông lời trêu ghẹo . " Pé ui ! Đi với huynh một đoạn nhé " ;))
 
thanh xuân đang đi lang thang , nghe tiếng bọn dê nào đó thì chạy wa coi , thấy minh minh đang bị nguy khốn thì lật đật bỏ chạy vào bụi cây :D
 
@ Chít bà, quest gì ác vậy

Trước bị chặn, lại nghe sau lưng có tiếng ai sột soạt trong bụi cây, khó nghĩ quá. Nhưng Minh Minh từng lăn lộn giang hồ đã lâu nên cũng không sợ mấy thèng ranh con này. Nghiêm giọng nói tụi nó :
_ Mấy ngươi có biết ta là trùm một phương không mà dám buông lời trêu ghẹo. Ta đi đâu cũng được các bang hội bảo kê, cử rất nhiều vệ sĩ theo. Trong đó một vị võ công thâm hậu nhất luôn luôn ẩn mặt bảo vệ ta. Vị ấy có tài điều binh khiển tướng, phất tay một cái là giang hồ sẽ ào ào kéo ra; lại thêm võ công thâm hậu. Vị đó đang quan sát tình hình ở bụi cây phía sau ta nè *nói đoạn chỉ bừa vô mấy bụi cây sau lưng* , các người có giỏi thì động thủ đi. Ha ha ha.

Mấy tên này nghe khẩu khí Minh Minh chưa đáng tin, nhưng lúc đó bụi cây phía sau càng sột soạt to hơn làm bọn hắn sợ. Bán tin bán nghi bọn hắn chạy lại kiểm tra, nhân cơ hội Minh Minh chuồn luôn.

Đang chạy trối chết thì bỗng ...

@ Ở đây ko phải thời Tam Quốc, hổng thui kiu papa ra óanh tụi nó rùi, tỉ tỉ ác quá >"<
@ Còn TX gian manh bị ta bán cái cho đóa, đáng đời ^^
 
Gió nổi lên . Trước mặt Minh Minh xuất hiện một công tử :x :x . " Bụp ....bụp .... bụp " Tiếng gì đóa ta . Tiếng tim Minh Minh đập . Người đó cất tiếng nói " Cô nương sao chạy dữ vậy ? Liệu ta có thể giúp gì cho cô nương ko ? "
 
Minh Minh choáng váng vì mệt và vì vụ "bụp ... bụp ... bụp" trong trái tim mình. Nhưng mà lanh lắm, cho nên phải cẩn thận với mấy người qua đường không lại mắc họa vào thân. Nghĩ thế liền giả bộ thở dài nói :
_ Công tử là người qua đường hữu duyên mà hội ngộ, nếu thiếp kể lể dài dòng thì có ích gì. Chi bằng cứ đường ai nấy đi.

Công tử kia nghe vậy đã thấy shock vì đây là lần đầu tiên con gái từ chối sự giúp đỡ của mình, liền ngọt ngào nói :
_ Ta đây tuy tài cán chẳng là bao, nhưng thấy cô nương thân cô thế cô chạy một mình giữa chốn vắng thì ta cũng nao lòng. Chỉ có ý tốt giúp đỡ cô nương mà thôi, chuyện của cô dù có dài đến đâu thì ta cũng xin ngồi nghe hết.

Thấy mặt hắn cũng thật thà, nhưng mà giọng hắn ngọt ngào quá, có nên tin hắn không, nghĩ thế Minh Minh liền nói :
_ Vậy công tử cho thiếp biết tại sao ngài lại ở đây không?

Chàng kia nghe vậy giật mình, dám hỏi ngược lại ta hả trời, con gái nhà ai mà dai nhách vậy ^^.
_ Ta trước kia lên kinh thành ứng thí nhưng mà gặp bọn quan lại tham ô, bọn giám khảo cũng quan liêu tham ô nốt nên chán cảnh xô bồ quay lại quê nhà là Thượng Đẳng thành này. Cô nương không chê xin mời về tệ xá nghỉ lại một đêm rồi ta sẽ ra sức giúp cô nương.

Biết ngay mà, cái bọn mới thấy gái đã chài kéo đây mà. Thôi ta không thèm nữa, nghĩ đoạn Minh Minh nói :
_ Đa tạ ý tốt của công tử, nhưng thiếp vâng mệnh cha sang đây làm một chuyện quan trọng. Thiếp không thể giao du với người lạ, xin ngài thứ lỗi cho chuyện này. Sau này còn duyên thì ta sẽ hội ngộ mà thôi. Cáo biệt ngài.

Nói rồi trao cho hắn một cái khăn tay lượm được dọc đường có thêu tên cô gái nào đó và giả bộ buồn rầu cất bước. Tên kia nhận dc khăn thì thừ mặt ra nghĩ ngợi nên Minh Minh có cơ hội chuồn lẹ.

Đang chạy thì thấy có cái miếu bên đường, cạnh đó cây trái xum xuê. Minh Minh hái trái cây ăn với lương khô cho đỡ mệt rùi vô miếu trải chỗ ngủ.

@ Mới vô mà chạy hộc tốc mấy lần rùi, mệt quá.
 
Đang ngủ thì có tiếng động . Minh Minh đang ngái ngủ tức giận quát . " Im coi ! Cho tui ngủ chứ . Một ngày chạy mệt wé chòi rùi ."
Thiên Kiếm nghe bị quát tức giận rút kiếm chĩa vào người đang quát mình .
Minh Minh xử trí sao đây ta ;))
 
Mới quát xong đã thấy cái gì đóa lạnh lạnh dí vô người mình, Minh Minh choàng tỉnh thì móa ui, ở đâu ra một tên râu tóc bù xù đang chĩa kiếm vô mình. Hic hic. Dụi dụi mắt nhìn kỹ thì thấy hắn tuy râu tóc bù xù nhưng nhìn cũng ko phải dạng thảo khấu hay sơn tặc. Thôi thì lựa lời xin lỗi vậy :
_ Công tử nhà ai sao lại chĩa kiếm vào tôi thế này? Tôi có làm sai chuyện gì thì từ từ nói chứ.

_ Tên kia : "Ta đi lạc ngang chỗ này thấy có miếu hoang chui vô định nghỉ chân, ai dè cô nương la lối um xùm ... ta sợ quá rút kiếm ra hù thôi mà". Nói rồi hắn cất kiếm đi.

_ Minh Minh hỏi : "Công tử là người ở đâu? Tới đây chi vậy? Thôi lỡ cùng cảnh ngộ lỡ đường, nhận lấy mấy trái cây này ăn đỡ đi nhé."

Minh Minh liền đưa cho hắn mấy trái cây hái được hồi chiều, Thiên Kiếm ... (ai viết thì viết tiếp đi, Thiên Kiếm hay TT nhỉ?)

@ Neko : Vậy TX mà ló mặt vô đây thì có phải giải quest đối đầu với hai tên dê xòm hông, tui bán cái cho ổng rùi đó ^^.
 
đi hết thành này đến thành khác..chẳng ai ra Q hay đón chào,Thủy Hoa tủi thân mò đến đây hi zọng chị BM cho em cái Q :D
 
thủy hoa đi lang thang thì nghe tiếng người chạy hồng hộc , rồi thanh xuân từ trên cây té xuống cái .... rầm , thấy thủy hỏa thì nói lớn : " bớ , cứu tui ,, có 2 thằng cha bị nhỏ nào đó chọc rồi bỏ chạy , giờ 2 tên đó giận cá chém thớt dí lại tui kìa , cứu ..... "
 
thủy hoa đi lang thang thì nghe tiếng người chạy hồng hộc , rồi thanh xuân từ trên cây té xuống cái .... rầm , thấy thủy hỏa thì nói lớn : " bớ , cứu tui ,, có 2 thằng cha bị nhỏ nào đó chọc rồi bỏ chạy , giờ 2 tên đó giận cá chém thớt dí lại tui kìa , cứu ..... "

chời ơi!! Nhìn kĩ lại mới bít Thanh Xuân,lìn dán miệng lại :D và hỏi thăm TX có bị trấ thương sọ não ko :cool: :cool: và Thủy Hoa lôi TX về phủ chữa trị zết thương,mong TX bình an :D
làm thế đúng ko pà kon
 
chời ơi!! Nhìn kĩ lại mới bít Thanh Xuân,lìn dán miệng lại :D và hỏi thăm TX có bị trấ thương sọ não ko :cool: :cool: và Thủy Hoa lôi TX về phủ chữa trị zết thương,mong TX bình an :D
làm thế đúng ko pà kon

chời ơi , 2 thằng kia dí tới nơi rồi , gặp phải quận chúa Ngô quốc chân íu tay mềm , thôi , TX kéo thủy hỏa ba chân 4 cẳng chạy vào bụi cây trốn tụi truy sát đang đến :D . hà ... hà . hên wa
 
Minh Minh liền đưa cho hắn mấy trái cây hái được hồi chiều, Thiên Kiếm
Thiên Kiếm hắn bận roài . Chắc hok dzào nữa đâu .

Thiên Kiếm bất chợt nắm chặt tay Minh Minh , kéo ôm dzào lòng ;)) . Xử trí seo cho tay đó hok bị quê đây . ;))
 
*Hic ... TP đâu đến nỗi này mà Neko để Thiên Kiếm tệ vậy T.T*

Minh Minh vật một cú hắn ngã lăn quay. Chạy ra xa chỗ hắn, Minh Minh mới giả bộ khóc lóc thảm thiết :
_ Công tử còn trẻ, đừng vì khờ dại mà đánh đổi mạng mình như vậy. Tiểu nữ ... tiểu nữ ... *khóc lóc thảm thiết hơn* ... mắc một chứng bệnh lạ. Ai mà ôm tiểu nữ lâu thì sẽ bị trời tru đất diệt trong 3 ngày tới 1 tuần. Cả nhà thuốc thang chạy chữa biết bao nhiêu đều không khỏi, cho nên tiểu nữ mới chán nản bỏ nhà đi ngao du thiên hạ cho quên bệnh tình. Nay thấy công tử cũng là người tốt bụng, nên tiểu nữ mới cảnh báo trước như vậy. Chứ gặp bọn tiểu nhân là cho chúng bị nát thây cho gòi. *Nổ quá ^^*

Thiên Kiếm lúng túng chưa biết làm gì tiếp thì Minh Minh cáo biệt luôn, với thành ý không muốn hắn mang họa vào thân. Đi được một đoạn thì nghe tiếng sột soạt trong bụi cây gần đóa, chạy lại gần thấy 1 già (chắc TX đóa ^^) và 1 công nương đang ngủ lăn quay ^^. Đang tần ngần chưa biết tính sao thì ...

@ Chòi oi, chọn cái thành ít người ai dè ít thiệt, TX với Thục Hậu vô đây làm quest chung cho dzui ^^.
 
Vấn đề là hắn đâu có dzào nữa ;))
Đang tần ngần thì cô bé mở mắt . Mắt chớp chớp nhìn Minh Minh .
" Tỉ tỉ . Cho muội cái gì ăn đi . Muội đói quá . "
Lão già cũng tỉnh .
" Đừng cô nương , đừng cho con bé đó "
 
Ủa lạ vậy, cô bé nhìn cũng sạch sẽ, đâu phải cái bang đâu mà lão già dặn kì vậy. Minh Minh chẳng biết tính sao thôi thì hỏi lão ấy vậy.
_ Ông lão xin cho tiểu nữ hay sao lại ko cho cô bé tội nghiệp này đồ ăn dc vậy ?
 
Ủa lạ vậy, cô bé nhìn cũng sạch sẽ, đâu phải cái bang đâu mà lão già dặn kì vậy. Minh Minh chẳng biết tính sao thôi thì hỏi lão ấy vậy.
_ Ông lão xin cho tiểu nữ hay sao lại ko cho cô bé tội nghiệp này đồ ăn dc vậy ?

TX nói : " 2 tên kia đã bỏ độc trái cây và nước uống quanh đây rồi , ta không nên ăn bất cứ thứ gì nếu không sẽ bị trúng độc đó . nói rồi , lão nhân đứng dậy , phất tay phủi bụi và nói : " thứ lỗi chưa báo danh , tại hạ là chân nhân từ núi võ đan tu luyện 60 năm xuống , thấy trời đất loạn lạc , quần hùng tranh bá thì thật lấy làm phấn khích , muốn được trở thành như khương tử nha xưa kia wa , nên mới đi lang thang tìm quần hùng , ai dè giữa đường gặp bọn cướp , bọn chúng dữ wa nên lão tránh đi , ai ngờ lại gặp phải cô nương này , thật là không biết xui hay hên đây "
 
Minh Minh noái :
_ Vậy thôi từ nay 3 chúng ta sẽ du hành cùng nhau nhé. Tụi mình sẽ trông cậy, chăm sóc lẫn nhau. Lão lão thì mún thành Tử Nha đợi chúa, đi vòng vòng chắc sẽ kím ra chúa để thờ. Cô bé này thì ngây thơ tụi nghiệp, Minh Minh thì tìm cha (lại nữa ^^). Vậy thì tại sao lại ko đi cùng nhau nhỉ ?
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top