tui thử post lên một câu chuyện mọi nguời đọc xem rùi bình luận về nó :cho ý kiến
Em Ngã Chị Nâng
Ngày mới tới trại tỵ nạn Hắc Xón ở Hồng Kông, Con- Nhỏ vừa mới 13 tuổi. Cảnh sống kinh hoàng, cái "Kho Đen" nóng bức, hầm hập người là người lúc nhúc. Những con người vừa trải qua một cuộc vượt biển kinh hoàng, đói khát, bẩn thỉu. Vừa bước qua cái chết, họ phải đối mặt với những đối xử tàn nhẫn của đám cảnh sát Hồng Kông, dùi côn sẵn tay đánh đập thuyền nhân không thương tiếc.
Mười ngày địa ngục trần gian ở Hắc Xón. Cầu tiêu là những chiếc thuyền của người tỵ nạn kéo vô bờ. Hôi thúi và nhung nhúc những dòi. Sợ quá, nhiều người không dám ăn vì không dám... đi cầu. Mỗi ngày được cho ra vòi nước tắm tập thể hai lần. Ai nấy cũng gội đầu tắm rửa đều chi vì nóng quá. Vậy mà vẫn sanh chí. Chí ở đâu không biết, chí sanh đầy đầu mọi người, thật kinh khủng.
Rồi cả tàu được chuyển qua Chimawan. Hòn đảo ngày xưa dùng để giam và tra khảo tù chính trị. Lại thêm kinh hoàng. Lại cảnh sống chen chúc, bẩn thỉu, cộng thêm cái đói khát và thiếu an ninh. Ba ngày một lần đi lãnh thực phẩm đã thiu thúi, người trong trại phải tự nấu lấy mà ăn. Trại cấm. Không ai được đi ra ngoài, trừ trưởng trại và vài người trong ban quản lý. Người ở lâu phải hối lộ vàng cho đám cảnh sát Hồng Kông, nhờ chúng mua dùm son nồi, thuốc men, mền chiếu. Ba chỉ vàng một cái lò điện, một chỉ vàng một cái nồi. Cảnh sát Hồng Kông giàu lên nhờ "mua dùm" cho đám "Duyệt Nàm dành" tị nạn "ngu xuẩn". Kẻ mới tới không có son nồi, phải mượn, phải đợi, năn nỉ gãy lưỡi. Từ sáng đến tối nhiều khi không nấu được một hột cơm. Con nít bắt đầu sanh bịnh chết như rạ. Cái gì cũng phải năn nỉ. Hối lộ cũng phải năn nỉ, mua dùm chai thuốc ho giá mắc cả hai chục lần cũng phải năn nỉ, một chai tylenol một chỉ vàng cũng phải năn nỉ mới mua được. Bao nhiêu cũng phải chi, vì giữ cục vàng thì cũng chẳng ăn được lúc này. Cả trại về đêm vất vưởng oan hồn những tội phạm chính trị, oan hồn người tự tử, oan hồn những đứa trẻ chôn ngoài suối. Người lớn bắt đầu thanh toán, đánh nhau, lập băng đảng ăn cắp, ăn cướp như ri. Tàu đi từ Nam Việt nam ở khu riêng tàu đi từ Bắc Việt. Tới chốn "tự do" họ bắt đầu lại trò trả thù, kỳ thị lẫn nhau đến tàn bạo. Đàn bà con gái Nam không dám đi một mình vì sợ "tụi kia" bắt. Đàn ông lạng quạng đi lạc là bị đánh "hội đồng". Bắc Nam nhìn nhau đằng đằng sát khí. Nội chiến trong trại tỵ nạn, bọn cảnh sát Hồng Kông cứ nhào vô giải quyết bằng cách đánh túi bụi, nhốt tù cả đám, không cần biết ai phải ai trái. Mỗi lần "can thiệp", họ cầm dùi cui đánh người như thú vật, chân đá, tay đấm, miệng quát "dân Việt Nam tụi mày là một lũ ngu xuẩn! ngu xuẩn!"
Nhưng chẳng ai cảm nhận cái nhìn mỉa mai khinh bỉ của đám cảnh sát Hồng Kông. Họ say sưa hận thù. Say sưa trả thù. Say sưa chửi bới. Say sưa ăn cắp. Say sưa đánh nhau. Say sưa dành lộn từng miếng thịt thúi, con cá ươn, bắp cải héo. Dường như không ai nghĩ đến thân phận tỵ nạn, cái nhục của người không có quê hương.
Bỗng dưng trại có lệnh cho người tỵ nạn ra ngoài làm việc. Các hãng xưởng bắt đầu nhận nhân công dân tỵ nạn. Đồng lương chỉ bằng 1/4 hãng trả cho dân bản xứ, được cái hãng cho chỗ ở. Bố Già nhìn bốn đứa con gái, nói:
--Mấy con phải đi làm. Ra khỏi cái trại này là điều cần thiết. Lương phạn không thành vấn đề. Ba lo sợ hàng ngày vì tình hình an ninh trong trại, nguy hiểm cho thân gái! Hy vọng mình đi Mỹ sớm, các con đi học. Ba chấp nhận đánh đổi tất cả cho sự học của các con.
Bố Già đưa một lượng vàng cho Bà- Chị- Cả đế hối lộ cho trưởng trại và mấy tên cảnh sát. Làm cái thẻ giả ra vô trại cho Con-Nhỏ với cái tuổi 16. Con gái mười sáu tuổi mà còn nhỏ xíu, mình mẩy lép xẹp như vầy, chắc thiếu ăn. Lão già xét thẻ nhìn Con- Nhỏ xoi mói: Mày thiệt 16 tuổi hông ? Con- Nhỏ sợ quá, làm bộ không nghe hỏi, lơ lơ láo láo nắm tay mấy bà chị. Bà-Chị-Cả tái mặt, dúi cho lão ta cái nhẫn hai chỉ đang đeo trên tay. Sau này Con- Nhỏ mới biết ra rằng, Bố Già đã hy sinh một nửa gia sản ông góm ghém mang theo được để mua lấy sự an toàn cho con. "Lấy của che thân chớ ai mà đi lấy thân che của." Bố Già nói như vậy.
Một tuần sau, bốn chị em khăn gói cầm thẻ ra ngoài đầu cầu, theo đoàn người lên phà đi "Hón Kỏn chảy" làm việc trong một hãng đồ chơi. Trước khi đi, Má- Con- Nhỏ nước mắt lưng tròng, vì đám con gái hồi nào tới giờ có làm gì đâu, một câu tiếng Tàu còn không biết. Bà dặn dò:
--Ra ngoải chị em đùm bọc nhau mà sống. Chị ngã em nâng!
Cứ mỗi hai tuần bốn chị em về thăm gia đình một lần. Bao nhiêu tiền lương mọi người đưa cho Bà- Chị- Cả. Bốn cô rinh về đủ thứ, thức ăn, thuốc men, đồ dùng. Niềm vui được giúp đỡ gia đình tưởng như bất tận.
Bà- Chị- Hai không đi làm được, vì có gia đình và hai con nhỏ. Gia đình nhỏ bé của chị không có một xu, mọi việc đều do Bố Già chi ra. Ngay cả số vàng đóng cho chủ tàu Bố Già chịu hết. Hai mươi tám cây vàng, dù không ưa Ông Anh Rể, nhưng thương con nên ông mang theo trụm lụm con gái, con rễ, hai cháu ngoại. Đến bến bờ "tự do" trắng tay, thiếu thốn đến cả cái ly uống nước. Con- Nhỏ nhìn hai đứa cháu không có tiền mua cà rem ăn mà rơi nước mắt. Con- Nhỏ thương chị, thương cháu, bắt đầu nhịn ăn trưa mỗi ngày, để dành tiền. Mỗi hai tuần về trại Con Nhỏ dúi cho Bà- Chị- Hai ba chục đồng Hồng Kông, tiền ăn trưa của hai tuần lễ. Chị cảm động rơi nước mắt. Chị nói chị túng thiếu mọi điều nhưng vì sĩ diện nên không dám mở miệng cùng ai. Một miếng khi đói bằng một gói khi no.
Hai tháng trôi đi, ba cô vẫn đưa hết tiền lương cho bà chị Cả không thắc mắc điều gì. Chỗ họ ở không có bếp, chỉ nấu được mì gói, ăn bánh mì kẹp thịt chà bông, nếu sang hơn thì đi ăn ngoài đường. Bà- Chị- Ba, vốn xinh đẹp, đào hoa, và thích ăn diện, nên phản đối việc đưa hết tiền lương cho Bà- Chị- Cả. Bà- Chị- Ba tuyên bố:
--Tụi mày đưa lương cho chỉ thì đưa. Tiền tao làm ra tao xài, muốn đưa ba má bao nhiêu, tao tự quyết định lấy.
Bà- Chị- Tư và Con- Nhỏ buồn, nhưng là phận em nên không dám nói gì. Ngày ngày đi làm, tối về ăn mì gói, coi phim kiếm hiệp rồi đi ngủ. Một đêm, Bà-Chị-Tư đang nằm trên tầng hai của chiếc giường ba tầng thò đầu xuống hỏi Con Nhỏ :
--Mày biết Bà- Chị- Cả hổm rày tối tối đi đâu hông ?
--Dạ không. Ủa, hổng phải chỉ làm thêm giờ à ?
--Xiiiii''''.... Bả đi dạo phố mua áo sắm quần cho bả đầy va li kìa. Chỉ có tao với mày ngu, bao nhiêu tiền đưa cho bả. Mình ăn uống đói khổ, ăn mặc tồi tàn tưởng bả để tiền đưa cho ba má, ai dè bả đi xài riêng!
--Thiệt hông đó ?
--Hổng tin tao hả ? Bả sợ tụi mình biết nên dấu trong cái va li gởi bên giừơng bà Hồng. Chút nữa mày làm bộ ngủ, bả về rồi mày coi, tao hổng có nói xạo đâu!
Con- Nhỏ hoang mang, nằm im. Hai tiếng đồng hồ sau, Bà- Chị- Cả lón lén bước vô với gói đồ trên tay. Bà nhẹ nhàng bước tới cái giừơng cuối phòng-- giang sơn của Bà Hồng. Bà- Chị- Cả mở gói đồ như kẻ gian, lôi ra hai cái áo, một cái quần Jean. Hai bà thầm thì suýt soa, kéo nhau vô phòng tắm rầm rì.
Từ từ rồi son, rồi phấn, rồi nước hoa... Có lẽ nào ??? Bà-Chị-Cả nổi sùng vì Bà- Chị- Ba và Bà-Chị- Tư không chịu đưa lương cho mình "quản lý" nữa. Bà giận dỗi quăng tiền vô mặt Con-Nhỏ, nói:
--Mày theo hai đứa kia mà giữ tiền của mày đi. Tao không thèm!
Rồi Bà- Chị- Ba học được dăm câu xí ngộ xí ngạo, bỏ hãng làm đồ chơi, xin làm chỗ khác nhiều tiền hơn: hãng làm máy sấy tóc. Bà- Chị Cả nhảy qua hãng Seiko ráp đồng hồ. Rồi Bà- Chị- Tư cũng bỏ hãng đồ chơi đi làm cho hãng Sanyo.
Không còn đi làm chung, không còn đi ăn chung. Không còn mỗi sáng thức dậy cùng nhau cuốc bộ tới hãng để tiết kiệm 25 xu tiền xe buýt. Mạnh ai nấy đi, mạnh ai nấy làm, mạnh ai nấy...xài, mạnh ai nấy tự về trại thăm gia đình. Bốn chị em tuy ở chung mà cũng không gặp mặt nhau thường xuyên như trước. Trời ơi, chỉ có bốn tháng thôi mà.
Sáng thứ Bảy, Con- Nhỏ quyết định đón phà về nhà một mình. Một mình trên phà, một mình xuống Chueng Chau đi chợ, một mình vừa na vừa xách. Con- Nhỏ nhớ mới hôm nào bốn chị em còn xúm xít đi chợ lựa mua bánh trái, kẹo quà. Mới hôm nào bốn chị em còn thay phiên nhau xách bị giỏ thức ăn cho gia đình vô trại mặt mày hớn hở.
Mới tháng trước thôi, Con-Nhỏ còn không dám ra phố một mình. Má- Con Nhỏ dặn: Đi đâu có chị có em. Chị em con đùm bọc nhau mà sống. Nhưng một tháng rồi Con- Nhỏ nằm trong căn phòng trọ chèo queo. Ai nấy cũng về trại thăm nhà, ngay cả ba bà chị. Con- Nhỏ không dám đi về trại một mình. Con- Nhỏ cũng không dám ở lại một mình. Mười ba tuổi, không biết tiếng tăm ở một thành phố chen chúc người, tội ác khét tiếng là một điều đáng sợ. Nhưng lúc đó Con- Nhỏ không biết, nên chỉ sợ ma. Rồi nhớ má quá, nhớ hai đứa cháu quá, Con- Nhỏ lí nhí xin Bà- Chị-Cả cho đi về chung. Bà bĩu môi:
--Mày có tiền muốn đi đâu thì đi, tao không biết!
Trưa nắng chang chang. Con gái Hồng Kông mặc bikini top và quần short đi nhan nhãn ngoài đường, lúc ấy coi thật quá hở hang và thật ngộ. Vơ vẩn một hồi tới giờ phà chạy, Con-Nhỏ leo lên rời Chueng Chau về Chimawan. Trên phà toàn là dân tỵ nạn. Ai nấy cũng kè kè giỏ xách giỏ mang. Có người mua cả gà sống, vịt sống đem về trại bán. Con- Nhỏ mua thêm ba nải chuối, Má thích ăn chuối. Lo xa nếu mua một nải thì Má không ăn, để dành cho chồng, cho cháu. Má còn thích đem chuối tặng bà già Xì Mín đi cùng tàu. Má nói nhìn bả Má nhớ ngoại quá. Má thương người già. Nhưng chuối, bây giờ Con- Nhỏ mới biết, nặng quá chừng mà phải mang xách cẩn thận không thì bị dập, thật khổ.
Từ chỗ phà đậu vô cổng trại là một cái cầu dài thòng, xa lắc xa lơ. Con-Nhỏ vừa mỏi chân, vừa mỏi tay. Không ai xách dùm. Ai nấy cũng chen chen chúc chúc, vội vàng về thăm người thân trong... tù tị nạn. Một mình sắp hàng vô trại bị chen lấn xô đẩy, Con-Nhỏ giựt bắn mình khi cô gái bên cạnh la toáng lên vì một người đàn ông đứng sau giả vờ chen lấn để " bóp " cô nàng.
"Chị em đùm bọc nhau mà sống." Nắng và nóng quá chừng. Vừa khệ nệ xách bị gậy, vừa lê lết theo cái đuôi người dài thòng vào trại. Đầu óc suy nghĩ vẩn vơ. Tình chị em. Con- Nhỏ chưa đủ lớn khôn để hiểu được cái gì đang xảy ra trong những ganh ghét, tị hiềm giữa ba bà chị của mình. Mà vì sao, tại sao lại lạnh lùng hiềm khích, chia rẽ nhau chỉ vì một thỏi son, một đôi giày, một cái áo, một cái quần ????? Lúc ra đi đâu ai có gì đâu mà vẫn thương yêu đùm bọc nhau! Ở trên tàu đói khát, ai cũng chia xẻ nước uống thức ăn, lo lắng cho nhau. Con-Nhỏ chỉ biết buồn. Thật sự buồn. Lần đầu tiên hiểu được thế nào là lòng tham, là sự cám dỗ, là mãnh lực của đồng tiền, vật chất.
Con-Nhỏ chuyển sang ăn bánh mì với đồ hộp. Vừa rẻ vừa khỏi phải đi mượn bình nấu nước sôi phiền phức. Cứ mỗi hai tuần, số tiền Con- Nhỏ dúi cho Bà- Chị- Hai nhiều hơn. Một hôm chị nói: Em cho chị đủ tiền mở hàng chè bán trong trại rồi. Mỗi lần về mua cho chị chục ký đậu. Thôi để tiền mua vài cái áo cái quần cho em đi. Ai đi làm cũng có cái áo cái quần mới. Em cứ ba bộ vượt biên mang theo mặc hoài, vừa "đề mốt đê " vừa cũ quá rồi.
Con- Nhỏ hà tiện đi mua vải về may. Không có máy ngồi may tay. Bộ đồ đầu tiên Con- Nhỏ hì hục may cho đứa cháu gái lúc ấy chỉ vừa một tuổi.
****************************
Hai mươi ba năm qua. Bà- Chị-Cả có mười mấy dãy apartment cho mướn, nhà cửa thênh thang, bạc tiền rủng rỉnh. Bà luôn luôn điều tra người trước mặt :
--Bây giờ làm gì ? Lương bao nhiêu ? Ủa, xe mua giá bao nhiêu ? Nhà mua bao nhiêu ?....
Chuyện của mình thì Bà- Chị- Cả luôn khéo léo dấu quanh dấu co. Bà luôn ngầm so sánh đối tượng để âm thầm thoả mãn ta đây hơn người. Một mặt, Bà luôn rền rĩ với bất cứ ai rằng mình nghèo nàn, không tiền, làm ít lương, ít lợi...
Con- Nhỏ thán phục trí nhớ của Bà- Chị- Cả sát đất. Trí nhớ như một database không cần bấm nút cũng có thể khai vanh vách ai làm gì, lương bao nhiêu, và tài sản của họ trị giá chính xác đến tận hàng... xu!
Bà- Chị-Hai làm chủ 8 tiệm phở nổi tiếng từ Santa Anna tới San Diego, San Jose. Miệng luôn luôn phán:
--Cần gì bằng cấp. Học hành làm quái gì. Không thấy cái bằng tao liệng thùng rác sao ? Tụi bây bằng cấp treo đầy tường tiền làm một năm bằng tao làm nửa tháng.
Và luôn luôn khoa bàn tay đeo hột xoàn "xáng chó bể đầu", miệng oang oang:
--Cái này tao chỉ có 6 ca ra mà nhằm nhò gì. Tao đang coi chiếc 7 ca ra kìa. Ờ, cái áo này mua 600 đô đằng Sak Fifth mà bỏ tiệm dry clean nó làm hư quách. Cái quần này mua 500 đô ở Bloomingdale, kiểu này tao thấy Sandra Bullock mặc tuần rồi..
Con- Nhỏ thán phục trí nhớ của Bà-Chị-Hai sát đất. Mọi thứ trên người, trong nhà, trong xe, trong tiệm Bà đều nhớ mua bao nhiêu, mua ở đâu, và những gì liên hệ tới món đồ!
Bà-Chị-Ba bán thuốc cho hãng Rexall. Suốt ngày chiêu dụ kẻ sĩ gia nhập hệ thống bán buôn kim tự tháp này.
--Úi, cái bằng của tao học cho đã rồi treo tường cho nhện bu. Ở Mỹ mà, phải làm ăn buôn bán chớ, ai dại gì đi làm cu li trong hãng!
Con- Nhỏ thán phục trí nhớ của Bà- Chị- Ba sát đất. Bà có thể bô bô về hàng trăm cách kiếm tiền của mạng lưới buôn bán tinh vi này. Bà thuộc tên hàng trăm thứ thuốc, nói làu làu còn hơn dược sĩ. Bà không ngần ngại xổ ra một lô danh sách những thành viên dưới pyramid của bà, con số sale tuôn ra ào ào như thác chảy. Bà có thể nói không ngừng trong vòng 3 tiếng đồng hồ về Rexall, nói với niềm say sưa chân thành như Fidel Castro nói về Cộng Sản.
Mà say sưa cũng phải. Con-Nhỏ nhìn hai chiếc xe Lexus mới keng, cái nhà khổng lồ của Bà- Chị-Ba là bằng chứng hùng hồn!
Bà- Chị- Tư là dân kế toán, có chồng làm bác sĩ. Ông chồng ngày tối ở nhà thương, phòng mạch nên không bao giờ thấy mặt. Hai ông bà say mê chơi stock như nghiện xì ke. Stock này lên giá, xuống, giá, split ra sao rành nói vanh vách. Nào là margin call, nào là short sell, nào là daytrader... Lịch sử merger của hãng nào, hàng nào mới hãng nào sắp tung ra Bà thuộc nằm lòng.
Con- Nhỏ thán phục trí nhớ của Bà-Chị-Tư sát đất. Sao mà hay quá, stock nào ngày nào split, sector nào "nóng", sector nào "lạnh" Bà nói y chang như dân Wall Street. Bà khoe cái stock portforlio của mình triple trong vòng hai năm làm Con- Nhỏ lác mắt.
--Mày coi. Năm năm nữa thôi là tụi tao về hưu thoải mái. Thời buổi này phải có ít nhất ba bốn tê lớn mới về hưu được. Kỹ sư như mày làm cả đời mà không chơi stock thì bị gậy cu li cả đời cũng không bao giờ có nổi một tê!
*****************************
Con- Nhỏ tình duyên lận đận. Bố Già qua đời. Hôn nhân gãy đổ. Con-Nhỏ ly dị chồng. Rồi Má qua đời. Buồn, Con-Nhỏ bỏ nghề Kỹ sư, nghỉ sở, bán nhà bán cửa, dắt con dọn đi xa ráng quên nỗi buồn nhân thế. Hai năm đi rong, Con- Nhỏ quyết định bung ra làm ăn buôn bán "thử thời vận".
Con- Nhỏ đi California mua hàng, không mang theo đủ tiền mặt, chỗ bán hàng sĩ không nhận check của bạn hàng mới. Con- Nhỏ đến Bà-Chị-Hai mượn tiền.
--Mày cần bao nhiêu ?
--Em cần hai chục ngàn.
--Mày bỏ vô trong tiệm bao nhiêu rồi mà còn cần hai chục ?
--Cũng gần 200 ngàn.
--Hai trăm ngàn mà cũng bày đặt làm ăn! Mày biết giống gì mà cũng đòi buôn với bán ? Muốn làm ăn thì phải như tao nè! Nói một lời là như hét ra lửa, có uy đầy mình mới được. Tao nói cho mà nghe, dân công chức xách cặp táp như mày không bao giờ làm ăn được. Cũng như tao, dân làm ăn thì không bao giờ xách cặp táp đi làm công chức!
Bà quên bẳng là ngày xưa bà cũng là công chức xách cặp táp tới sở hàng ngày!
Bà-Chị-Hai nhìn Con-Nhỏ xoi mói từ đầu đến chân:
--Đi theo tao lấy cái đồng hồ Cartier. Mày có đồ gì khác để mặc không ? Đi với bà chủ bự như tao mà mày ruộng quá, mất mặt !
Con- Nhỏ ngồi ngoài xe, không dám đi theo Bà- Chị-Hai vô tiệm kim hoàn. Hí hửng bước ra xe, Bà oang oang:
--Coi cái đồng hồ nè. Đẹp hông ?
Con- Nhỏ nhìn thoáng:
--Dạ đẹp.
--Đồ nhà quê. Sáu mươi tám ngàn đô của tao mà mày chỉ rặn ra nổi "dạ đẹp" à ? Ờ, năm ngàn đây. Tao chỉ có thể cho mày mượn năm ngàn thôi nhe. Khả năng của tao chỉ giúp mày được bao nhiêu đó, chừng nào trả cho tao ? Mày chạy vô đây lấy bộ đồ tuxedo cho thằng Tí, bộ đồ bốn ngàn đô đó nghen. Tao mua cho nó mặc đi prom gì đó với đào.
Nỗi buồn ập đến, Con- Nhỏ quyết định:
--Thôi em không cần mua hàng nữa. Không mượn tiền. Ngày mai em về sớm.
Con- Nhỏ nhớ đến những ngày nhịn ăn trưa ở Hồng Kông, những lần oằn vai vác bao đậu nặng quá sức mình từ đầu cầu vô trại. Buổi trưa nắng như hôm nay, mà thưở ấy Con- Nhỏ không dám mua lon nước lạnh uống cho đã cổ. Con nhỏ nhớ đến bộ đồ mình cặm cụi may bằng tay cho đứa cháu mà ngày xưa Bà-Chị- Hai thích lắm, cho nó mặc hoài.
**********************
--Mở tiệm hả ? Mày cần mượn mười lăm ngàn ? Ờ, để tao gởi check cho mày.
Nhận được check của Bà-Chị-Tư, con nhỏ lật đật deposit. Hàng COD về ào ào, phải ký check ra lia lịa. Tiền nhà, tiền lương nhân viên. Xếp nhà băng gọi lại thông báo:
--Cái check mười lăm ngàn mày deposit người ký check họ cancel rồi. Mày lo mau mau mà bỏ tiền vô, không mấy cái check sau sẽ lủng hết !
Mới năm tháng trước chớ đâu xa, Con Nhỏ nhớ mình đang đi rong ở Đức. Bà-Chị- Tư réo om sòm nửa đêm:
--Wire transfer cho tao mượn ba chục ngàn. PPE stock sắp sửa split one to three. Tao muốn mua 300 shares. Bảo đảm lời nặng ký. Viagra bán chạy như tôm tươi mà.
--Em đang ở Frankfurt mà nửa đêm rồi. Ở nước ngoài mà chuyển một số tiền lớn như vậy chắc khó.
--Tao không cần biết. Ngày mai chuyển tiền cho tao mượn.
Cả ngày chạy ngước xuôi, không biết tiếng Đức. Con-Nhỏ vất vả nhưng cũng chuyển được tiền. Bà- Chị- Tư quên tuốt Con-Nhỏ khi bà không còn cần đến nó.
***********************
--Hai mẹ con mày dọn lên đây ở à ? Kiếm ra chỗ chưa ?
--Chưa. Nhưng phải dọn. Bỏ của lấy người. Cái tỉnh nhỏ này kỳ thị quá, em sợ quá. Nó đốt tiệm em, rồi đâm bánh xe, quăng trứng vô nhà đầy nhà, gởi thư hăm dọa. Cảnh sát cũng một lũ kỳ thị, không can thiệp gì hết.
--Úi trời, vậy thì tao lo cho mày lắm. Nguy hiểm tánh mạng mẹ con mày rồi. Lo chạy cho sớm đi. Bà- Chị-Cả nói.
--Chị cho em mướn một căn apartment hai phòng, có máy giặt máy sấy được không ?
Im lặng.
--Em thấy trên báo chị đăng có ba bốn chỗ trống đang cần người mướn mà.
--Không được đâu. Mày kiếm chỗ khác đi. Tao không muốn mix business với chuyện chị em!
Con- Nhỏ cười buồn cúp phone.
********************
--Mày đưa tao năm ngàn tao set up cho mày với Rexall. Bà-Chị-Ba hăng hái.
--Năm ngàn làm gì ?
--Tao gởi set- up kit lên cho mày, rồi order thuốc cho mày bán. Mà mày phải nghe hết mấy cái tape, phải nghe lời tao chỉ dẫn. Tao bảo đảm cái này kiếm tiền nhẹ nhàng, cứ nhìn tao đây thì biết. Không lẽ tao xí gạt mày sao mà lo ?
Bà-Chị-Ba gọi Con-Nhỏ một ngày gần chục lần. Mệt quá. Thôi gởi năm ngàn coi thử có hay thiệt như bả quảng cáo không.
Năm ngàn gởi đi. Bóng nhạn Bà-Chị-Ba chìm nghỉm tận chân trời.
*************************
Bà-Chị-Cả nhìn Con-Nhỏ soi mói:
--Chừng nào mày lấy chồng ?
--Bồ còn chưa có, có đâu tới chồng. Mà sợ quá rồi, chán, không muốn yêu đương gì nữa.
Bà-Chị-Cả hằn học, hứ cái "cóc":
--Mày nói thì ráng mà nhớ. Hồi nào mà vác mặt tới đây nói với tao mày sắp lấy chồng, tao chửi cho mà nghe ! Đừng có cà chớn!
Sao kỳ vậy. Con- Nhỏ nghĩ. Lấy chồng, lập gia đình là "cà chớn" ? Không lẽ chị không muốn nhìn thấy em mình tìm được tình yêu hay nguồn hạnh phúc ?
--Chị khỏi lo. Em có đám cưới chắc chắn sẽ không dám mời chị, vì không muốn nghe chị chửi. Con-Nhỏ đứng dậy. Thôi em xin phép về.
****************************
Đứa con gái cưng đã ngủ say bên cạnh. Con-Nhỏ dọn đi xa, lần này xa thật xa, và sẽ ráng quên tất cả, như ta đã đến xứ này một thân một mình, như chưa bao giờ có gia đình, có chị có em.
Xa lộ xuyên bang về đêm vắng vẻ, bóng trăng chiếu sáng vằng vặc trên bầu trời. Dừng lại ở một rest area đầy xe truck. Đã lâu lắm rồi Con- Nhỏ mới nhìn thấy một bầu trời đầy sao. Lại nhớ Má. Nhớ những buổi tối êm ả Má kể chuyện đời xưa, nhớ Má hát ca dao ngọt ngào, nhớ Má tỉ mỉ ngồi may những chiếc áo búp bê tí xíu, Má khéo léo thắt bím năm dây, sáu dây, đan những cái áo len cỏn con rất xinh mà Con-Nhỏ hay mang lên lớp khoe, lí le với đám bạn của mình...
Con-Nhỏ nhớ cái trailer tồi tàn Má vẫn sống trong đó sau ngày Bố Già qua đời. Bố Già không thích thiếu nợ ai, nên chỉ có thể mua cái trailer cũ kỹ. Con cái có vợ có chồng, đi xa, làm ăn giàu có. Về thăm ba má phải ở trong cái trailer chật chội, thiếu tiện nghi, than luôn miệng là chịu không nổi, rồi than bận làm ăn, chẳng ai về thăm nữa.
--Tổ cha bây, cái nhà này là nhà của tao mồ hôi nước mắt làm ra. Tụi bây cũng ở trong cái chòi này mà đi ăn đi học thành tài, bây giờ giàu có giở giọng chê khen. Đứa nào chê thì mua nhà mới cho tao với má bây ở.
Không ai mở miệng nói một lời. Bố già nói, ngày trước nghèo không có một đồng thì lo không biết làm sao để có một đồng để sống. Bây giờ giàu, có chín đồng thì lo làm sao cho có được mười đồng. Càng giàu có vật chất thì càng nghèo nàn tình thương. Người đói ăn mình giúp họ, cho cơm ăn. Người thiếu mặc lạnh lẽo mình cho áo mặc. Người nghèo tiền bạc mình chia xẻ cho họ vài đồng. Còn người đói lòng nhân đạo, tình thương, bác ái, người trái tim lạnh lẽo thì đành chịu! Nhà này lụp xụp nhưng tao với má mày lúc nào cũng giàu có tình thương. Cái tình mới quý. Cái tình mới quý.
Má-Con- Nhỏ không phiền hà cái nhà vắng vẻ nhưng mang nhiều kỷ niệm có Bố Già.
--Ba mày trồng nguyên một dàn hồng dòn nhen. Ổng hì hục đào cả tiếng đồng hồ được có một lổ mà phồng cả tay, làm bộ nói bận công chuyện đi đâu mất tiêu. Má ở nhà kêu ông Mễ hàng xóm đào dùm sáu lỗ kia, ổng tính 30 đồng. Bốn mươi lăm phút sau ổng đào gọn bâng! Ba mày về thấy sáu lỗ đã đào xong, mừng húm. Hỏi má: Trả tiền công đào hết bao nhiêu ? Má nói: một trăm. Ba mày khen rẻ rẻ rẻ!
Kể xong Má cười dòn. Mắt ánh lên niềm thương yêu trìu mến.
Chỉ có Con- Nhỏ ở chung thành phố chạy tới chạy lui với Má. Ngày Má ngã bịnh, Con- Nhỏ lấy "leave of absent" đưa Má về nhà mình chăm sóc. Má nằng nặc không chịu rời căn trailer tồi tàn thiếu tiện nghi nhưng nhiều kỷ niệm.
Sáng sớm mùa đông. Trời đặc sương mù. Con chó hàng xóm bỗng dưng tru lên ỏm tỏi. Má- Con- Nhỏ trở mình mở mắt. Má nói:
--Con kêu các chị về đi. Má muốn thấy các con lần cuối.
Con-Nhỏ hoảng quá, chạy ra phone cho tất cả mọi người. Nhưng không ai về kịp. Ai nấy cũng rền rĩ bận làm ăn quá. Thật ra thì không ai chịu về liền. Má thừa hiểu điều đó, chỉ nói " nước mắt chảy xuống". Má pha trò: "mấy chị con chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Con đừng buồn." Má ngóng ra cửa, chờ hoài. Chờ hoài.
--Mấy chị con chắc không về được. Con đừng trách mấy chị. Lấy tờ giấy cây bút ra đây viết lời dặn dò của má.
Con- Nhỏ viết lời Má trối trăn như sau:
"Các con của Má,
Ba má mãn nguyện vì các con ai nấy cũng công thành danh toại, học hành đến nơi đến chốn, yên bề gia thất. Sự hy sinh của ba má không phí bỏ chút nào. Chị em con phải đùm bọc nhau mà sống ở xứ người. Các con phải thương con Út. Phải che chở giúp đỡ nó. Má thương cho nó là đứa kém phước kém phần, tình duyên lận đận, ít may mắn nhất trong năm đứa con gái của má. Các con phải nhớ câu Má dặn: Chị ngã em nâng."
Hai ngày sau Má mất. Không thấy được mặt ai ngoài hai mẹ con Con-Nhỏ.
Bốn bà chị khóc vật vã, khóc như mưa. Xúm nhau đọc lời trối trăn, bốn bà thề hứa đủ thứ bên xác Má đã lạnh tanh. Con- Nhỏ điên đầu với công việc an táng.
--Sao lại chọn cái hòm này ? Bà-Chị-Cả hỏi.
--Em thấy cũng đẹp nên chọn nó. Con- Nhỏ trả lời. Giá cũng phải chăng. Má muốn đơn giản ít tốn kém. Để tiền đem về Việt Nam giúp trẻ mồ côi. Má dặn em như vậy.
--Tui muốn cái hòm nào mắc tiền nhất. Ba- Chị-Hai quay sang nói với Bà Quản Lý nhà quàn.
--Đặt một vòng hoa top of the line trên đó cho tui.
Bà Quản Lý trả lời:
--Tổng cộng quan tài, và hoa mà bà muốn là hai mươi hai ngàn sáu trăm đô. Chưa kể những phần khác.
--OK. Không sao hết mà.
Bà-Chị- Cả nhảy vô:
--Ai trả tiền ?
Bà- Chị-Ba nhún vai:
--Chị mua cái policy ba trăm ngàn cho má, má chết chị hưởng thì chị trả chớ ai vô đây ?
--Bộ mày không mua hả ? Làm như tao không biết! Policy tao mua, tiền premium mấy năm nay tao trả thì tao hưởng, mắc mớ gì tao phải chi cái mày muốn. Mày chọn lựa, order thì mày trả đi chớ !
Xót xa quá. Lúc má còn sống không ai mua cho má bảo hiểm sức khoẻ, té ra vì chỉ lo mua bảo hiểm nhân thọ !
**********************
Má mất đã ba năm rồi nhưng Con- Nhỏ không khóc nổi, dù nhớ Má biết bao nhiêu. Sương bắt đầu xuống lành lạnh trên vai. Cái gì đã làm cho tình người băng hoại đến vô phương cứu chữa ? Tình gia đình là gì ? Tình chị em là gì ? Thế nào là tình huynh đệ máu mủ ? Là hiếu thảo ?
Nỗi cô đơn mênh mông như bầu trời đêm. Con-Nhỏ không còn biết tin vào điều gì nữa.
"Các con phải đùm bọc nhau mà sống ở xứ người. Chị ngã em nâng."
Sao chỉ có có hai câu thôi mà không ai nhớ nổi, trong khi họ lại nhớ hàng vạn vạn điều vô bổ.
Em ngã chị nâng ?
Má ơi, con đang ngã té chổng gộng đây, té lọt xuống hố sâu, té bầm mặt bầm mày, té bê bết máu, té bể tim gan mà không dám nhìn lên. Con sợ nhìn thấy các bà chị con đứng vỗ tay cười, hay mấy bả ngoày ngoảy bỏ đi một lèo vì đã quên phéng, không biết con là ai. Quên dễ dàng như đã quên những ngày khốn khó, như đã quên những gì là chân, thiện, mỹ -- những giá trị cơ bản của con người mà ba má đã hết lòng dạy dỗ tụi con.
Má biết không, con sợ đối diện sự thật phủ phàng, rằng chính mấy bả là những người đã đẩy con xuống cái vực thẳm không niềm tin vô đáy này đó Má.
***Bạn ơi không bàn luận jì ở topic này được đâu! 0:) (Yên Nhiên)