Manchester United - Quỷ Đỏ Và Cái Bản Lề

Thì đang nói là tinh thần giống Macguire, đá kém nhưng vẫn chịu ở lại chiến đấu còn j. Còn cố gắng xong dc hay ko nó là câu chuyện khác chứ
Cựu trưởng đá ko kém. Có những giai đoạn kết tủa thì đúng là tệ thật nhưng đánh giá quá trình ở đây 6 năm thì đá rất ổn định và chắc chân.
 
Mắc Hài đợt tấu hài nhớ ko nhầm do nó tăng cân nặng quá + đội thay đổi lối chơi, chưa kịp thích nghi nên thành ra diễn hài
Chứ sau giảm cân + cập nhật phần mềm thì ngon lại rồi mà, chỉ là giờ hay chấn thương nên cũng bị ảnh hưởng.
 
Mắc Hài đợt tấu hài nhớ ko nhầm do nó tăng cân nặng quá + đội thay đổi lối chơi, chưa kịp thích nghi nên thành ra diễn hài
Chứ sau giảm cân + cập nhật phần mềm thì ngon lại rồi mà, chỉ là giờ hay chấn thương nên cũng bị ảnh hưởng.

Tấu hài là do đợt 10 khó đá kiểm soát và build up bóng từ dưới lên. Mắc hài mạnh về không chiến , va đập bắt nó đi chuyền chọt thì dễ tấu hài thôi .
 
Nhớ nhầm rồi, M5 tấu hài từ đợt Ole. Đợt đó bị chấn thương nặng nghỉ dài nên tăng cân, trở lại hợp với Lindelof thành cặp Hoài Linh-Chí Tài peepo_kek
Tới 10 khó mua Licha về là xài luôn cặp Varane-Licha, M5 bị sút lên bench mà.
 
M5 nhớ vụ đấm nhau trong quán bar là đi xuống luôn. Bị mất băng thủ quân vẫn chưa một lời phàn nàn trên báo chí. Chăm chỉ luyện tập rồi tìm lại dc phong độ như bây giờ thì đúng là đáng nể.
 
Nhớ nhầm rồi, M5 tấu hài từ đợt Ole. Đợt đó bị chấn thương nặng nghỉ dài nên tăng cân, trở lại hợp với Lindelof thành cặp Hoài Linh-Chí Tài peepo_kek
Tới 10 khó mua Licha về là xài luôn cặp Varane-Licha, M5 bị sút lên bench mà.
đợt Ole vẫn đá ok chưa tấu hài mấy . Thời 10 khó lúc mua Ohaha về pha đầu tiên là ohaha băng ra chửi dằn mặt Mắc hài kìa . Tự đó phong độ tụt và tấu hài liên tục .
 
Sự hồi sinh tuyệt vời của một số nhân vật ở Manchester United dưới triều đại của Michael Carrick
Tôi là một phan cuồng của quỷ đỏ và theo dõi họ bắt đầu từ thời Sir Alex Feguson tiếp quản đội bóng… Mừng vui tột độ với thành công của MU và cũng đau lòng quặn xé trước thất bại của họ sau thời Feguson.
Tôi cũng nhiệt liệt chào đón Ruben Amorim khi cậu ta mang triết lý mới đến MU và kiên trì ủng hộ cho đến khi muốn đuổi cậu ấy trước cả trận MU gặp Leed trên sân khách… và may sao Carrick đã tiếp quản đội bóng và tôi lại nhìn thấy MU của năm nào dù mới chỉ qua 2 trận đấu! Dưới đây là phân tích của mình về một số nhân vật của MU.
Giai đoạn giao thoa giữa triết lý bóng đá hiện đại, thực dụng của Ruben Amorim và sự kế thừa tinh hoa truyền thống của Michael Carrick đã tạo nên những số phận trái ngược tại Manchester United. Dưới đây là cái nhìn chi tiết về 7 nhân vật chính trong cuộc hoán đổi quyền lực này.
I. Nhóm "Hồi sinh" từ đống đổ nát
1. Kobbie Boateng Mainoo: Từ "Sự hoài nghi" đến "Hạt nhân"
• Thời Amorim: Ông thầy người Bồ Đào Nha đòi hỏi một tiền vệ trung tâm phải có cường độ hoạt động (work-rate) cực cao và khả năng phòng ngự va chạm mạnh mẽ. Mainoo – với lối chơi điềm tĩnh, thiên về điều tiết – đôi khi bị coi là "chưa đủ nhiệt" và phải nhường chỗ cho Ugarte.
• Thời Carrick: Carrick nhìn thấy ở Mainoo hình bóng của chính mình nhưng với kỹ năng thoát pressing tốt hơn. Ông trả cậu ấy về vai trò "Deep-lying Playmaker". Dưới thời Carrick, Mainoo không còn phải chạy đè người vô tội vạ mà được phép dùng bộ não để điều khiển nhịp độ, biến cậu thành cầu thủ không thể thay thế.
2. Casemiro: Khúc tráng ca của kinh nghiệm
• Thời Amorim: Sơ đồ 3-4-2-1 với hai tiền vệ trung tâm đòi hỏi Casemiro phải bao quát một khoảng trống quá lớn. Ở tuổi 33, việc phải đuổi theo các cầu thủ chạy cánh nhanh nhẹn trong hệ thống này là một "cực hình", khiến anh liên tục bị chỉ trích là chậm chạp.
• Thời Carrick: Carrick kéo hàng thủ xuống thấp hơn một chút và xếp Mainoo đá cặp để hỗ trợ. Casemiro được trả về đúng vai trò "mỏ neo" truyền thống. Không cần chạy quá nhiều, anh tập trung vào việc đọc tình huống và tung ra những đường chuyền dài xé toang hàng thủ đối phương. Một sự hồi sinh đầy cảm xúc trước khi anh nói lời chia tay vào cuối mùa.
II. Nhóm "Cỗ máy tấn công" được tháo gỡ xiềng xích
3. Bryan Mbeumo: Từ Inside-Forward đến "Mũi tên bạc"
• Thời Amorim: Mbeumo thường bị yêu cầu đá bó vào trong như một hộ công để nhường biên cho các Wing-back. Điều này vô tình triệt tiêu vũ khí mạnh nhất của anh: Tốc độ và những pha bứt tốc từ cánh phải vào trung lộ.
• Thời Carrick: Trở lại sơ đồ 4-2-3-1, Carrick cho phép Mbeumo bám biên nhiều hơn. Những đường chuyền dài của Casemiro và Mainoo tìm đến vị trí của Mbeumo thường xuyên hơn, giúp anh tận dụng tối đa không gian để ghi bàn.
4. Patrick Dorgu: Sự lột xác ở vị trí mới
• Thời Amorim: Được thử nghiệm ở vai trò Wing-back trái nhưng thất bại thảm hại do kỹ năng phòng ngự chưa hoàn thiện, khiến Amorim từng phải thốt lên sự lo ngại.
• Thời Carrick: Carrick đưa ra quyết định mang tính bước ngoặt: Đẩy Dorgu lên đá Tiền đạo cánh trái. Tại đây, sức mạnh thể chất và khả năng càn lướt của cầu thủ trẻ này trở thành vũ khí lợi hại, giảm bớt áp lực phòng ngự và tập trung vào việc xuyên phá.
5. Benjamin Sesko: Trung phong thực thụ
• Thời Amorim: Sesko thường xuyên bị "cô lập" vì các đường bóng dưới thời Amorim tập trung nhiều vào việc ban bật ngắn ở khu vực 1/3 giữa sân giữa các hộ công.
• Thời Carrick: Lối chơi của Carrick trực diện hơn. Bóng được nhồi vào vòng cấm nhanh hơn qua các quả tạt của Dorgu hoặc Mbeumo. Sesko được cung cấp "đạn" liên tục, giúp anh phát huy tối đa khả năng không chiến và chọn vị trí của một số 9 cổ điển.
III. Nhóm "Chốt chặn và Khoảnh khắc"
6. Matheus Cunha: Quân bài tẩy chiến lược
• Thời Amorim: Cunha là mẫu cầu thủ chơi ngẫu hứng, đôi khi hơi "lệch nhịp" với hệ thống pressing đồng bộ của Amorim, dẫn đến việc thường xuyên bị thay ra sớm.
• Thời Carrick: Carrick biến Cunha thành một cầu thủ "Free-role" (tự do). Anh không còn bị gò bó vào sơ đồ, được phép di chuyển rộng và dứt điểm khi thấy khoảng trống. Chính sự tự do này đã tạo nên những siêu phẩm giúp MU định đoạt trận đấu trong những phút cuối.
7. Senne Lammens: Người gác đền tin cậy
• Thời Amorim: Áp lực từ việc phải chơi như một thủ môn dâng cao (Sweeper Keeper) khiến Lammens đôi khi mắc lỗi vị trí.
• Thời Carrick: Với một hàng thủ 4 người chơi ổn định và ít dâng cao hơn, Lammens được tập trung vào sở trường: Phản xạ và bắt bóng. Sự điềm tĩnh của Carrick truyền sang Lammens, giúp anh trở thành một trong những thủ môn có tỷ lệ cứu thua cao nhất Premier League tính đến tháng 1/2026.
Tổng kết
Trong khi Ruben Amorim cố gắng xây dựng một cấu trúc hiện đại nhưng đôi khi quá cứng nhắc với nhân sự hiện có, thì Michael Carrick lại thành công nhờ triết lý "Đặt cầu thủ vào nơi họ thuộc về". Sự thăng hoa của 7 cái tên này dưới thời Carrick không phải là sự trùng hợp, mà là kết quả của việc đơn giản hóa lối chơi và khai thác tối đa bản năng tự nhiên của mỗi cá nhân.
Quỷ đỏ dưới thời Carrick có thể không có sơ đồ quá cầu kỳ, nhưng họ có sự tự tin và hiệu quả – thứ mà người hâm mộ đã chờ đợi từ lâu.
#MUFC
 
Mới có 2 trận mà tung lên mây vầy thì hơi sớm. Đợi tới cuối mùa kết quả ra sao thì ít nhiều mới có cơ sở để khen chê thầy Karik worry-197
 
MAN UTD CHƯA THỰC SỰ TRỞ LẠI, NHƯNG NHỮNG GÌ MICHAEL CARRICK ĐANG XÂY DỰNG ĐÃ NHẬN ĐƯỢC SỰ TIN TƯỞNG TUYỆT ĐỐI
- Carl Anka The Athletic
Trong 20 tháng qua, rất nhiều câu hỏi mang tính "tồn vong" đã được đặt ra cho Manchester United.
Họ đang cố gắng trở thành kiểu đội bóng nào?
Họ muốn chơi thứ bóng đá gì?
Và liệu thứ bóng đá đó có đủ để đáp ứng kỳ vọng của người hâm mộ?
Dù dưới thời Erik ten Hag hay Ruben Amorim, người hâm mộ và các chuyên gia đều phải vật lộn với những câu hỏi về truyền thống của United và cách tốt nhất để đưa chúng vào hơi thở hiện đại. Ánh hào quang từ một United xưa cũ đã phai nhạt, trong khi diện mạo mới của câu lạc bộ vẫn đang chật vật để định hình.
"Một con én không làm nên mùa xuân". Hai chiến thắng dưới thời một huấn luyện viên tạm quyền chưa đồng nghĩa với việc United đã trở lại. Thế nhưng, cái cách mà Michael Carrick giành chiến thắng trước Manchester City và Arsenal cho thấy một điều gì đó từng bị lo sợ là đã mất đi từ lâu, nay đã được khôi phục trong đội hình này.
"DNA United" là một khái niệm được thảo luận nhiều và thường xuyên bị chế giễu, nhưng Carrick cùng ban huấn luyện của mình đã tìm ra cách để biến những điều mơ hồ trở nên dễ nắm bắt hơn.
Câu hỏi: Manchester United là gì?
Trả lời: Là một đội bóng có thể trừng phạt những câu lạc bộ lớn nhất nước Anh khi thời cơ đến.
Câu hỏi: Manchester United chơi như thế nào?
Trả lời: Giống như... thế này này.
United đã mất một khoảng thời gian để bắt nhịp tại Emirates vào Chủ nhật vừa qua. Đối đầu với một Arsenal được trang bị đặc biệt để đối phó với các đòn phản công, họ đã gặp khó khăn trong việc tạo ra những khoảnh khắc chuyển trạng thái – thứ từng khiến Man City khốn đốn một tuần trước đó. Chuỗi ba mùa giải liên tiếp về nhì đã giúp Mikel Arteta xây dựng nên một cỗ máy bóng đá vững chắc, thường xuyên sử dụng các tình huống cố định để phá vỡ khối phòng ngự lùi sâu.
Khi Lisandro Martinez lóng ngóng phản lưới nhà ở phút 29, trận đấu hoàn toàn có thể đi theo kịch bản dự đoán. Arsenal to lớn và mạnh mẽ hơn hầu hết các đội bóng tại Premier League. Tốc độ và sự hung hãn của họ khi tranh chấp bóng hai có thể bóp nghẹt không gian chơi bóng và đà tấn công của đối thủ. United, khi bị dẫn trước một bàn tại Emirates trước đội bóng mạnh nhất xứ sở sương mù, lẽ ra phải tan biến trong buổi tối mùa đông lạnh giá.
Nhưng United đã không gục ngã. Họ bị dồn ép nhưng không hề nao núng. Chỉ cần một kẽ hở nhỏ để đưa kế hoạch của họ trở lại đúng hướng. Đường chuyền hỏng của Martin Zubimendi ngang qua hàng phòng ngự Arsenal đã giúp Bryan Mbeumo chớp thời cơ. Có những trận đấu mà sai lầm của đối thủ cũng quan trọng không kém gì sự tỏa sáng của chính bạn; quyết định ngoặt bóng sang chân không thuận trước khi dứt điểm của Mbeumo là một sự kết hợp thú vị của cả hai yếu tố đó. David Raya đã không kịp trở tay trước cú sút bằng chân phải. Arsenal cũng không lường trước được việc phải nhận bàn thua theo cách kỳ lạ như vậy.
Và rồi đến lượt họ phải nao núng.
United bước vào hiệp hai với tâm thế sẵn sàng xả thân, "khóa cửa và đóng sập mọi cửa sổ". Nếu Arsenal muốn thắng, họ sẽ phải trả giá đắt. Carrick và cộng sự mới chỉ tiếp quản đội bóng hai tuần, nhưng tập thể này đã cho thấy một tinh thần sẵn sàng thực hiện những nhiệm vụ thầm lặng và hướng nguồn năng lượng sáng tạo của mình vào lợi ích chung.
Patrick Dorgu — người từng khiến Amorim lo lắng mỗi khi chạm bóng — giờ đây đang thi đấu với một sự dũng cảm không biết sợ hãi. Bàn thắng ở phút 50 của anh thật ngoạn mục, bóng đập mép dưới xà ngang bay vào lưới, mang lại một liều adrenaline cực mạnh cho toàn đội. Cầu thủ 21 tuổi này thường không phải là người định đoạt trận đấu, nhưng anh là kiểu cầu thủ ứng biến chăm chỉ, có thể là tài sản quý giá cho bất kỳ sơ đồ nào mà huấn luyện viên đưa ra. Sự tự tin không phải là một đặc điểm bẩm sinh, mà là một kỹ năng có thể được nuôi dưỡng theo thời gian. Có một ngọn lửa trong Dorgu vừa được thắp sáng trở lại.
Phiên bản United của Carrick — ít nhất là vào lúc này — đã nắm bắt rõ ràng hơn về việc họ nên là ai. United mang lại cảm giác "rất United" theo cách vượt xa những số liệu thống kê như số lần tắc bóng hay cú sút trúng đích. Có một sự rõ ràng về tầm nhìn và mục đích ở đội bóng này, thứ không hề bị chệch hướng ngay cả sau bàn gỡ hòa của Mikel Merino ở phút 84. Thay vào đó, họ đào sâu hơn, tìm thấy điều gì đó để gây ngạc nhiên cho tất cả những ai đang theo dõi, kể cả những người ngồi trên băng ghế dự bị của chính United.
Có những trận đấu mà một sai lầm của đối thủ có thể giúp bạn nhớ lại sự xuất sắc của chính mình. Ít ai ngờ Matheus Cunha lại dứt điểm khi đứng cách khung thành Arsenal 30 mét. Càng ít người ngờ rằng trái bóng lại nằm gọn một cách tuyệt vời vào góc dưới khung thành của Raya đến thế.
"Tôi không thể nhận bất kỳ công trạng nào cho hai pha dứt điểm đó," Carrick nói sau chiến thắng 3-2. Người ta dễ dàng nói quá lên sau những chiến thắng trước các đối thủ truyền kiếp, nhưng vị HLV tạm quyền này thực sự là một "mỏ neo" ổn định kể từ khi trở lại CLB. Sự điềm tĩnh trước truyền thông giúp sự tập trung dồn vào đội bóng nhiều hơn. Các cầu thủ United trông như được tiếp thêm sức mạnh và chuẩn bị tốt hơn cho những thử thách phía trước.
Trận đấu với Fulham vào Chủ nhật tới sẽ là một thử thách kiểu khác. Đội bóng này sẽ tiếp cận trận đấu như thế nào khi họ được kỳ vọng phải áp đặt lối chơi lên đối thủ? "Đó là một sự tập trung rõ ràng," Carrick nói về 15 trận còn lại của mùa giải. "Mọi thứ đang ở phía trước. Không gì có thể thay đổi được quá khứ. Nhưng đây là một khởi đầu tốt. Bạn chỉ cần tiếp tục xây dựng nó thôi."
Hiện tại, United đang ở một vị thế tích cực hơn. Họ giành chiến thắng nhờ sự linh hoạt của mình. Bất cứ điều gì đang được xây dựng lúc này đều nhận được sự đồng thuận và tin tưởng (buy-in) từ cả cầu thủ lẫn người hâm mộ.

RedCafe.vn
 
Tiếc cho Dorgulit đang hay thì lại chấn thương phải nghỉ. Còn về đội hình thì ko đáng lo lắm vì vẫn còn Cunha, Sesko, Mount sẵn sàng thay thế.
 
đợt Ole vẫn đá ok chưa tấu hài mấy . Thời 10 khó lúc mua Ohaha về pha đầu tiên là ohaha băng ra chửi dằn mặt Mắc hài kìa . Tự đó phong độ tụt và tấu hài liên tục .
Khi onana dằn mặt Mắc hài là đợt đó đã tấu hài lắm rồi nên mới mất vị thế để bị dằn mặt như vậy.
Mắc hài tụt phong độ lúc còn de gea, sau người ta còn phân tích do de gea chơi chân kém nên mắc hài mới đá kém theo đủ kiểu mà
 
win đc 2 trận to mà phân tích loạn cả lên cứ như đua vô địch sát nút vậy :)) ! dăm bữa nữa lại meme Rick từ từ tranform thành Rim thì hài vl
:))
 
Mới có 2 trận mà phân tích như đúng rồi pikapika
 
Win thêm 3 trận nữa cho tay fan kia cắt tóc đã.=)) Hi vọng Carick làm hlv không bị thọt vì trước hắn đá dạng tiền vệ thông minh, chứ hlv quốc tịch Anh lợn trước giờ chả thằng nào ra hồn.
 
Back
Top