PDA

View Full Version : Mãi mãi tuổi hai mươi và Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm + Giáo Dục Ngôn Ngữ Học


great_sephiroth
23-08-2005, 18:16
Đây là hai tác phẩm rất đáng để cho tuổi trẻ Việt Nam đọc. Hãy đọc để tự hào về một thời hào hùng của dân tộc và sống cho xứng đáng với Tổ Quốc.

wiwi
23-08-2005, 18:22
đang đọc lại Harry Potter (1-4), hay ra phết =))

Mutsu Kokono
23-08-2005, 18:25
Vẫn biết là hay đấy ! Nhưng Mutsu không thích cái gì quá rầm rộ !
Tại sao từ sau khi có quyển nhật kí này thì cái gì cũng kiểu như tuổi trẻ học tập gương của Đặng Thuỳ Trâm , Nguyễn Văn Thạc ! Thế ngày ấy chỉ có 2 nguời này là 20 tuổi đi bộ đội thôi à ?
vẫn biết là phải ghi công , nhưng thử hỏi 2 ngưòi này đã làm được gì to lớn chưa mà lại tôn vinh đến mức đó ? Vậy ngày nay còn bào nhiêu người anh hùng , bao nhiêu liệt sĩ mà không được tôn vinh liệt sĩ chỉ vì thiếu giấy tờ, thế mà chỉ một quyển nhật kí lại đưa hai nguời trở thành anh hùng !
Lúc đầu chả sao , nhưng càng ngày coi thái độ của mọi nguời thì lại càng thấy khó chịu !
Chán !

wiwi
23-08-2005, 18:36
ối, mọi người đang tung hê cái tích cực thì anh lại đâm vào cái tiêu cực, anh thật là bàn ra =)) =))

Daibang_tungcanh
23-08-2005, 18:43
Không phải thế !
Không phải ai đi bộ đội cũng viết nhật kí , và có khả năng viết văn hay . hehe , ông Thạc từng là người giỏi văn toàn miền Bắc cơ muh .... Hàng khủng !
Hơn nữa văn ông Thạc khá thực ( tui chưa đọc Đặng thuỳ Trâm :D) . Không phải họ được tôn vinh vì chiến công này chiến công nọ mà chi đơn giản là vì những tác phẩm họ viết ra , nó miêu tả một thời chiến tranh đã wa . Trong nhật kí ông Thạc còn có những đoạn miêu tả nỗi sợ hãi , lo lắng của một trí thức trẻ trên đường ra trận . Không phải người lính nào cũng dám viết ra điều đó trong chiến tranh kể cả trong nhật kí .
Ai da , bác Mutsu bảo 2 người họ được tôn vinh anh hùng , khi nào vậy ~.~

Mutsu Kokono
23-08-2005, 18:49
Không phải là tôn vinh anh hùng mà là tôn vinh như những nguời anh hùng !
Mutsu không có chê trách về họ và tác phẩm của họ mà là về thái độ của mọi nguời ! Tại sao sau khi có tác phẩm đó thì lại rộ lên phong trào : Học tập gương Nguyễn Văn Thạc Đặng Thuỳ Trâm ? vậy chỉ có hai ngưòi họ đáng để học tập thôi à !
Còn tại sao trước đây không xây bệnh xá , sau khi có tác phẩm đó lại xây cả bệnh xá Đặng Thuỳ Trâm ? SAo lại phải rầm rộ như thế ?
Chán !

wiwi
23-08-2005, 19:09
còn hơn là từ trước đến nay và từ nay về sau đều không có cái bệnh xá, đều không có phong trào học tập gương liệt sĩ trẻ =))
Mutsu nên học tập cách tiếp cận với đại chúng và xu hướng =))

Mutsu Kokono
23-08-2005, 19:13
Thế mới nói là rầm rộ không đúng lúc ! Tại sao không xây từ đầu đi mà đến bây giờ mới xây ?
CŨng như tháng an toàn giao thông ! Tại sao không đẩy mạnh cả năm luôn đi mà đến tháng đó mới đẩy mạnh kiểm tra , hết tháng đó rồi lại thôi !
Rồi tháng vệ sinh an toàn thực phẩm , tại sao không an toàn cả năm đi mà đến tháng mới an toàn , đến tháng mới kiểm tra ?
Chán là chán ở chỗ đấy đấy !

Pang De
23-08-2005, 20:25
Đây là hai tác phẩm rất đáng để cho tuổi trẻ Việt Nam đọc. Hãy đọc để tự hào về một thời hào hùng của dân tộc và sống cho xứng đáng với Tổ Quốc.
tôi cũng có một cuốn nè,nhưng chưa đọc,chỉ xem vài tấm hình đằng sau cuốn sách ấy thoai:D

thú thực theo mình, tình cảm, suy nghĩ gì khi được viết lên mặt giấy cũng có ít nhìu không chân thực,lấy ví dụ là...bản thân mình :Dkhi viết thư cho người thân ở xa cũng "ráng" viết hay hơn,tình cảm hơn một tí:p
nhưng đôi khi nó cũng chính là những tình cảm sâu kín nhất,nhất là khi người viết đứng trước một hoàn cảnh nào đó,như trước cái chết chẳng hạn.

therebex
23-08-2005, 20:31
Tôn vinh 2 ông bà ấy tức là tôn vinh cả 1 thế hệ, chứ có tôn vinh cá nhân 2 ông bà ấy đâu
Đọc ông Thạc viết văn, rất là hay

LacLac
23-08-2005, 22:05
đang đọc lại Harry Potter (1-4), hay ra phết
Ừ mình không đọc lại nhưng mà vẫn thấy hay. Cái bản hoàng tử lai đọc thử bản dịch chui, thấy dạo này em tác giả xuống tay ghê. Có vẻ như gần cạn nguồn rồi, hơi đuối trong cách xây dựng tình tiết.

LacLac
23-08-2005, 22:10
Không phải là tôn vinh anh hùng mà là tôn vinh như những nguời anh hùng !
Mutsu không có chê trách về họ và tác phẩm của họ mà là về thái độ của mọi nguời ! Tại sao sau khi có tác phẩm đó thì lại rộ lên phong trào : Học tập gương Nguyễn Văn Thạc Đặng Thuỳ Trâm ? vậy chỉ có hai ngưòi họ đáng để học tập thôi à !
Còn tại sao trước đây không xây bệnh xá , sau khi có tác phẩm đó lại xây cả bệnh xá Đặng Thuỳ Trâm ? SAo lại phải rầm rộ như thế ?
Chán !
Người ta muốn có một ông thần ông tiên gì đó để thờ cúng. Tìm không ra, có khi họ còn thờ cúng đại một hòn đá!!!
Chú ý, chú ý! Không phải mình phản đối gì đâu, mình chỉ muốn nói đến khía cạnh con người luôn cần có cái gì đó để mà tung hô.

wiwi
24-08-2005, 15:32
ông Thạc viết văn sến đến phát ngán, so với thơ ước lệ cổ thì còn sướt mướt gấp mấy lần =)) =)), thà đọc Trâm chứ không đọc Thạc =))

LacLac
24-08-2005, 16:22
Mình chưa đọc của ai hết??? Mỗi ngày đều mất 1500 dồng mua tờ Tuổi trẻ, trong đó nó có đăng nhưng mà cũng chưa đọc được. Chỉ nhìn qua cô Trâm chút xíu thôi!

lê_trung_kiên.
25-08-2005, 16:59
Không phải là tôn vinh anh hùng mà là tôn vinh như những nguời anh hùng !
Mutsu không có chê trách về họ và tác phẩm của họ mà là về thái độ của mọi nguời ! Tại sao sau khi có tác phẩm đó thì lại rộ lên phong trào : Học tập gương Nguyễn Văn Thạc Đặng Thuỳ Trâm ? vậy chỉ có hai ngưòi họ đáng để học tập thôi à !
Còn tại sao trước đây không xây bệnh xá , sau khi có tác phẩm đó lại xây cả bệnh xá Đặng Thuỳ Trâm ? SAo lại phải rầm rộ như thế ?
Chán !
bạn có suy nghĩ như vậy là một sai lầm ... ngày xưa là như thế chiến tranh ác liệt như thế , cái sống cái chết là như thế , hãy thử hỏi mình đã làm được gì như họ chưa ? mình có dám sống cháy bùng như vậy không ?
- cuốn sách đó bạn chưa đọc , và bạn cũng chẳng có cảm nhận gì mới nói như vậy .... sẽ thật là không có gì nói khi liệt sĩ TRÂM chỉ nói về mình , luôn kể khổ này nọ ,nhưng trong cuốn nhật ký đó còn nói về biết bao người nữa ? đó có phải một mình cô TRÂM không ? thế những người bạn cùng chiến đấu và hy sinh , những thương binh nằm trong trạm xá ? nhật ký là những gì thật nhất của một con người , đó là tinh thần của cả một thế hệ là hình ảnh của cả một lớp người , và cô TRÂm chỉ là một trong số những gì người ta được biết đến trong hàng triệu người đã chết , cái biểu tượng của hai liệt sỹ không phải là của riêng hai người mà là của cha ông đi trước, bạn không hiểu gì cả khi nói thế .
- Còn học tập hai gương liệt sỹ ... bạn học lịch sử và đạo đức đã nghe nhiều về những gương anh hùng rồi trong đó nó có gợi cho chúng ta nhiều thứ đáng học tập ? , nhưng đó chỉ là những câu chuyện chỉ ghi trên giấy thôi,nhưng đây là bằng chứng là những gì đúng đắn nhất để chúng ta nhìn vào đấy để không phải hỏi với mẹ với bố rằng ... những gì họ ghi có phải không ? hai cuốn nhật ký đó không phải nói về cuộc đời một con người mà viết về tinh thần của cả một dân tộc ...
Nói thật nhé , tôi cũng có những lúc chao đảo thế này, khi nghĩ về xã hội việt nam , tôi nhiều lúc tự hỏi mình sống để làm gì ? mọi thứ thật vô vị thật chán chết, cái nước việt nam này có gì cơ chứ ? cái xã hội này có gì cơ chứ ? .... nhiều lắm , nhưng khi tôi nghĩ đến những ước mơ của mình hồi trước nhìn lên lá cờ trung quốc bay kiêu hãnh trên những ngôi nhà cao tầng hiện đại tôi lại thấy mình thật xấu hổ và đáng khinh khi có những suy nghĩ như vậy , hãy nhìn rộng ra để soi chính mình bạn ạ . tôi không có ý phê hay nói gì bạn,tôi chỉ muốn chia sẻ ... bạn nhìn sâu hơn vào một vấn đề và sẽ thấy , cái quyết định nằm ở tương lai .

Mutsu Kokono
25-08-2005, 17:29
bạn có suy nghĩ như vậy là một sai lầm ... ngày xưa là như thế chiến tranh ác liệt như thế , cái sống cái chết là như thế , hãy thử hỏi mình đã làm được gì như họ chưa ? mình có dám sống cháy bùng như vậy không ?
Tất nhiên là mỗi thời mỗi khác ! Nhưng thử hỏi họ đã làm gì ? Chả làm gì cả ! Nếu hy sinh cả tuổi trẻ cho đất nước ? Đâu phải chỉ mỗi mình họ ? Sao mọi ngừoi lại luôn lấy họ làm gương ? Còn bao nhiêu anh hùng vô danh sao không được tôn vinh ? ANh hùng lái xe tăng phá của DInh Độc Lập giờ làm gì ? Làm một nguời lái xe thồ ? SAo họ không được tôn vinh ? SAo không ai học tập họ cả ? Hay là ngày nay không còn ai lái xe tăng để học tập ?
cuốn sách đó bạn chưa đọc , và bạn cũng chẳng có cảm nhận gì mới nói như vậy .... sẽ thật là không có gì nói khi liệt sĩ TRÂM chỉ nói về mình , luôn kể khổ này nọ ,nhưng trong cuốn nhật ký đó còn nói về biết bao người nữa ? đó có phải một mình cô TRÂM không ? thế những người bạn cùng chiến đấu và hy sinh , những thương binh nằm trong trạm xá ? nhật ký là những gì thật nhất của một con người , đó là tinh thần của cả một thế hệ là hình ảnh của cả một lớp người , và cô TRÂm chỉ là một trong số những gì người ta được biết đến trong hàng triệu người đã chết , cái biểu tượng của hai liệt sỹ không phải là của riêng hai người mà là của cha ông đi trước, bạn không hiểu gì cả khi nói thế .

Mutsu không chê quyển Nhật Kí ! Không có ý nói gì đến tác phẩm đó ! chỉ là nói đến thái độ của mọi nguời đối với nó ! MỘt thái độ lăng quăng nhặng xị chả ra gì ! Tại sao sau khi có quyển nhật kí thì mọi nguời mới biết đến cái thế hệ mà ông anh nói ? SAo họ không biết từ trước đó đi ? Thậm chí số lượng đọc tác phẩm đó vì tò mò thì nhiều hơn là vì muốn biết thế nào là chiến tranh và thế nào là thế hệ trẻ !
Nói thật nhé , tôi cũng có những lúc chao đảo thế này, khi nghĩ về xã hội việt nam , tôi nhiều lúc tự hỏi mình sống để làm gì ? mọi thứ thật vô vị thật chán chết, cái nước việt nam này có gì cơ chứ ? cái xã hội này có gì cơ chứ ? .... nhiều lắm , nhưng khi tôi nghĩ đến những ước mơ của mình hồi trước nhìn lên lá cờ trung quốc bay kiêu hãnh trên những ngôi nhà cao tầng hiện đại tôi lại thấy mình thật xấu hổ và đáng khinh khi có những suy nghĩ như vậy , hãy nhìn rộng ra để soi chính mình bạn ạ . tôi không có ý phê hay nói gì bạn,tôi chỉ muốn chia sẻ ... bạn nhìn sâu hơn vào một vấn đề và sẽ thấy , cái quyết định nằm ở tương lai .

Mutsu luôn tự hào là nguời Việt Nam !

wiwi
25-08-2005, 17:45
Mutsu luôn tự hào là nguời Việt Nam !
ối, tại "trời" bắt thế, chứ "trời" mà bắt wiwi làm người Mỹ thì wiwi cũng tự hào Mỹ Quốc đã "đem lại tự do" cho nhiều dân tộc =))

Mutsu Kokono
25-08-2005, 18:03
Tất nhiên ! Đấy gọi là lòng yêu quê hương và Tổ Quốc :)) Tổ Quốc Mutsu ở đâu thì Mutsu yêu ở đấy ! Nhưng cái quan trọng là tổ quốc đó có gì đáng để tự hào không ?
Lúc trước khi Mỹ đánh Iraq , phóng viên phỏng vấn một nguời dân Iraq , nguời này đã nõi rằng chúng tôi sẽ là một Việt Nam thứ 2 đối với Mỹ ! Tự hào thế đấy !

Mutsu Kokono
25-08-2005, 19:25
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=95029&ChannelID=3
Lại thêm một trò nhố nhăng nực cười ! Chả ra gì cả ! Cứ như là cơn sốt khi sắp ra Hary Potter ấy !
Chán !

wiwi
25-08-2005, 19:46
đây là gì biết không?
như Mutsu gọi là "bệnh không thích bình thường", tức là không thích theo ý người khác, trong đó chạy theo xu hướng là cái ghét nhất :))
còn như người bình thường chạy theo xu hướng trên thì gọi là "bệnh a dua", tuy không đến nỗi tệ nhưng chứng tỏ không có quyết đoán, cái muốn thì phải đợi có người làm rồi mới làm, cái không muốn thì thấy người ta làm cũng làm cho vui :))

LacLac
25-08-2005, 22:14
Nhân nói chuyện mấy vị anh hùng này, mình nhớ có bài này hơi tếu tếu, post lại cho mọi người đọc chơi.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=88997&ChannelID=89

Anh hùng khi lỡ vận


Chiếc tàu mà chị Hồng đang rao bán
TTCN - Sau cơn bão số 5 năm 1997, nữ thuyền trưởng duy nhất ở VN Nguyễn Thị Hồng được mọi người biết đến như hình tượng người phụ nữ dũng cảm và tài đức vì đã có công cứu sống 36 mạng người.

Nhưng trớ trêu thay, cũng từ ngày ấy công việc mưu sinh trên biển của chị gặp muôn vàn trắc trở, để cuối cùng buộc phải rao bán con tàu mang số TG 2032TS và vĩnh viễn rời bỏ biển cả.

Một buổi trưa đầu tháng bảy, nghe tin chị Hồng về quê rao bán con tàu của mình, tôi vội xuống đò ngang qua cù lao Tân Long (thành phố Mỹ Tho, Tiền Giang) tìm chị. Đưa tôi ra bờ sông, nơi con tàu đang neo đậu, chị Hồng bảo: “Nó đã nằm đây từ cuối năm 2001 tới giờ chưa một lần được ra khơi”. Con tàu nổi tiếng một thời bây giờ đã quá “già” vì dãi dầu mưa nắng nhiều năm mà không được tu sửa.

“Tui đã tìm mọi cách bươn chải suốt năm năm qua để khỏi nghĩ đến việc bán đi con tàu đầy kỷ niệm này, nhưng việc gì đến cũng đã đến”. Với chị, con tàu này là mái nhà ấm áp từng đưa chị vượt qua biết bao con sóng dữ ra khơi thu mua cá cơm từ các tàu đánh cá đem về đất liền, nó giúp chị được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Anh hùng lao động” vào năm 2000.

Biển đói

Sau cơn bão số 5 kinh hoàng năm ấy, con tàu của chị Hồng bị hư hỏng nặng phải nằm bờ. Biết rõ chuyện chị Hồng phải đổ xuống biển hàng chục tấn cá vừa mua được để cứu người. Ngân hàng Công thương Tiền Giang đã khoanh món nợ 100 triệu đồng mà chị đã vay trước đó, đồng thời cho vay tiếp 70 triệu đồng từ nguồn vốn khắc phục hậu quả cơn bão số 5 để chị sửa chữa lại con tàu. “Số tiền ấy chẳng thấm vào đâu nên tui phải huy động hết tài sản của gia đình sửa chữa nhiều lần, tổng cộng gần 500 triệu đồng” - chị Hồng kể. Vét vốn liếng sửa tàu xong, chị Hồng lại tiếp tục cầm lái dong tàu ra khơi mua cá cơm làm nước mắm.

Biển sau cơn bão đẹp đến lạ. Người nữ thuyền trưởng đầy kinh nghiệm cảm nhận được những điều không bình thường trong chuyến ra khơi đầu tiên sau cơn bão. Con tàu của chị nằm chờ cả tháng trời mà cá chẳng đầy khoang. Chị Hồng kể: “Trước bão, biển nhiều cá lắm, nhưng lần này rất nhiều tàu ra khơi đánh không có cá. Có nhiều lúc tàu của tui phải neo ngoài biển ngót 45 ngày mà mua chỉ được vài tấn cá, đành phải quay về”.

Không tin biển phụ người, chị Hồng quyết định cùng anh em thủy thủ tiếp tục ra khơi. Có điều những chuyến đi ấy không một lần như ý. Những thủy thủ yêu mến nữ thuyền trưởng, yêu mến chiếc tàu “nổi tiếng” mà họ gắn bó, nhưng sau những chuyến ra khơi thất bát, họ buộc phải nói lời chia tay với chị vì thu nhập không đủ sống và nhất là họ không cam lòng nhìn thấy tài sản của chị cứ đội nón ra đi. Thế là sau nhiều năm cầm cự với biển cả một cách vô vọng, cuối năm 2001 chị Hồng quyết định kéo tàu về cù lao Tân Long thả neo tạm nghỉ mà lòng đau như dao cắt.

Bôn ba tìm việc

“Từ năm 2000 khi thấy việc làm ăn trên biển ngày càng khó khăn, mỗi chuyến ra khơi bị lỗ 30-40 triệu đồng, tui có ý định chuyển sang đánh cá ngừ đại dương nên có hỏi Quĩ hỗ trợ phát triển xin vay vốn nhưng nơi này bảo đã hết tiền. Không còn cách nào khác tui quyết định đi tìm một việc gì đó trong ngành thủy sản để làm, nhưng chạy từ địa phương tới trung ương chẳng có kết quả gì”.

Tháng 7-2000, chị gõ cửa xin gặp giám đốc Sở Thủy sản Tiền Giang lúc bấy giờ là ông Tư Minh và nói thật muốn xin việc làm. Ông này “giới thiệu” chị sang cảng cá Mỹ Tho gặp ông Tám Tâm. Sau khi nghe chị Hồng trình bày nguyện vọng được làm bất cứ việc gì trong ngành thủy sản mà chị đã gắn bó cả chục năm và muốn đóng góp con tàu của mình vào công việc vận tải của cảng, ông giám đốc cảng cá lạnh lùng bảo: “Bây giờ các khâu trong cảng đã đủ người hết rồi, không nhận người mới nữa!”.

Thấy ở quê nhà không có chỗ cho mình, người nữ thuyền trưởng anh hùng ấy tiếp tục phóng xe đò lên TP.HCM tìm việc. “Nhờ có quen biết trước, tui tìm gặp anh Phạm Ngọc Hòe - tổng giám đốc Tổng công ty hải sản Biển Đông (thuộc Bộ Thủy sản) để xin một việc phù hợp với mình. Nơi này không còn biên chế nên viết giấy giới thiệu cho tui ra cảng cá Cát Lở, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Nhưng ra đây người ta cũng bảo đã hết biên chế”. Liên tục những năm tháng sau đó chị nhiều lần gõ cửa xin việc ở các công ty thủy sản tại TP.HCM, nhưng ai cũng nghĩ rằng “anh hùng lao động chỉ nói chơi cho vui” nên mời uống trà nói chuyện một lúc rồi... chia tay.

Gõ cửa hết những chỗ quen biết ở miền Nam mà không ai nhận vào làm việc, nhân một cuộc hội nghị ở Hà Nội năm 2003, chị đánh bạo tìm gặp Bộ trưởng Bộ Thủy sản Tạ Quang Ngọc để trình bày nguyện vọng nhỏ bé của mình. Chị tâm sự: “Không phải tự nhiên mà tui tìm bộ trưởng nhờ cậy như vậy. Trước đó, khi tui được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Anh hùng lao động”, bộ trưởng và lãnh đạo tỉnh Tiền Giang từng “giành” anh hùng này là của bộ mình, địa phương mình. Trong lúc khó khăn, địa phương không giúp được thì tui mới hỏi bộ thử xem sao thôi”. Bộ trưởng bảo chị chờ ba tháng nữa ông sẽ trả lời, nhưng có lẽ do nhiều việc quá nên ông Ngọc cũng đã quên phắt những gì đã hứa với chị.

“Sau những lần bôn ba đi xin việc làm thất bại, tui buồn lắm. Buồn vì địa phương đã đưa tui lên cao quá làm chi để bây giờ tui muốn sống như một ngư dân bình thường cũng không được. Thấy tui ở nhà lâu ngày nhiều người hỏi “bộ thất nghiệp rồi hả?”... Mang danh anh hùng lao động mà bị thất nghiệp tui cảm thấy hổ thẹn vô cùng nên tiếp tục lao ra đường đi xin việc. Tới giờ này tui cũng không hiểu được tại sao người ta không nhận tui vào làm việc nữa”.

Và trong lúc mọi người “quay lưng” với người nữ thuyền trưởng, thì vào tháng 4-2004 một doanh nhân người Áo tên Ernet Stefan sang VN đầu tư nhà hàng nổi trên sông Sài Gòn. Ông này đã cử hai nhân viên xuống Mỹ Tho mời cho được người phụ nữ đã từng cứu 36 người trong cơn bão số 5 ở biển Kiên Giang về lái tàu du lịch Bonsai 1 của ông kèm theo điều kiện sẽ tu sửa lại chiếc tàu TG 2032TS nổi tiếng của chị thành tàu du lịch hoàn chỉnh. Được làm việc đúng với sở trường của mình - lái tàu - chị Hồng vui vẻ nhận lời.

Thế nhưng, số phận hẩm hiu không buông tha chị. Khi đi đăng ký thuyền viên tàu Bonsai 1, Chi cục Đường sông phía Nam yêu cầu người lái tàu này phải có bằng thuyền trưởng đường sông hạng 1. Bằng thuyền trưởng đường biển hạng V và hạng IV của chị chẳng có giá trị gì khi đứng trong buồng lái con tàu du lịch này.

Biết trước yêu cầu bắt buộc này, chị đã đăng ký học lấy bằng thuyền trưởng đường sông trước khi bước lên tàu của ông Stefan làm việc, nhưng mãi đến tháng 12-2004 người ta mới khai giảng khóa học. Trong thời gian này ông Stefan đã thuê một người khác lái tàu, cho nên sau khi đã lấy được bằng thuyền trưởng đường sông chị vẫn... thất nghiệp.

Chuyện bây giờ mới kể

Chuyện trò với tôi, chị có đề cập đến một điều mà chị đã giấu kín tới bây giờ. Đó là cách đối xử kỳ lạ của địa phương với một anh hùng lao động trong lúc khó khăn.

Như đã nói, sau bão số 5 chị được ngân hàng khoanh món nợ 100 triệu đồng và cho vay tiếp để chị được tiếp tục ra khơi. Sau nhiều chuyến đi biển thất bại, chị đã đến Ngân hàng Công thương Tiền Giang chủ động đề nghị giao tàu để nơi này thanh lý trừ nợ. Chị bảo rất sợ mắc nợ và khi đã mang danh anh hùng thì càng không thể mang nợ nhiều.

Ngân hàng yêu cầu chị viết giấy nói rõ không phải ngân hàng xiết nợ mà chỉ giữ giùm tàu và hai bên cùng kêu bán tàu. Một thời gian dài sau đó không bán được tàu vì nghề đánh bắt ngày càng khó ăn, nên ngân hàng bảo chị về nhà xem có gì bán được để trả nợ (gần 400 triệu đồng). Thế là căn nhà trong con hẻm nhỏ ở quận 1, TP.HCM của hai cô cháu chị được rao bán.

Trong lúc khó khăn ấy, chị có đề nghị ngân hàng xem xét xóa khoản nợ 100 triệu đã khoanh trước đó nhưng nơi này không đồng ý. Năm 2003, nhân một lần ra dự hội nghị ở Hà Nội, chị đã gặp và trình bày chuyện này với thứ trưởng Bộ Tài chính lúc bấy giờ (bà Băng Tâm). Chị kể: “Lúc đó chị Băng Tâm nói với tui là chuyện này không lớn và hướng dẫn tui về làm đơn gửi UBND tỉnh Tiền Giang, chỉ cần chủ tịch tỉnh có bút phê đồng ý và chuyển về Bộ Tài chính thì nơi này sẽ giải quyết xóa liền. Tui làm đơn và qua ủy ban tỉnh gặp trực tiếp chủ tịch Nguyễn Hữu Chí gửi đơn và nói rõ những gì chị Băng Tâm đã nói.

Anh Chí hứa sẽ xem xét và sau đó gửi văn bản thông báo cho tui biết là... không được, vì ngân hàng công thương không đồng ý (?)”. Rất buồn và hụt hẫng vì cách đối xử của địa phương đối với mình, nhưng chị vẫn lặng lẽ gom tiền bán nhà đem trả hết nợ ngân hàng. Chị bảo rằng nếu được xóa khoản nợ ấy, có lẽ chị còn vốn để tiếp tục ra khơi và biết đâu sẽ không sa cơ thất thế! “Danh hiệu Anh hùng lao động là cái gì đó rất thiêng liêng đối với tôi, nhưng cũng đã làm cho cuộc sống của tôi không thể trở lại bình thường nữa rồi”.

Trong một góc căn nhà nóng hầm hập ở khu phố Tân Hà, phường Tân Long của “đại gia đình” mình, chị đang rao bán chiếc tàu TG 2032TS của mình với giá 200 triệu đồng và chính thức bỏ nghề đi biển kể từ nay.

VÂN TRƯỜNG

stalig
26-08-2005, 19:27
Lac Lac 1 thời gian bỏ đi làm anh em phải lọ mọ đi tìm. Nay về phong độ câu bài quả là có phần vững tiến. Chiêu copy and paste này là đỉnh cao trong Di hoa tiếp mộc.

Có cuốn tuổi 20 yêu dấu của Nguyễn huy Thiệp cũng nói về tuổi 20. Không biết có hay không nhỉ ?

LacLac
26-08-2005, 21:14
+5MP đấy chứ Stalig. Nhưng mà cái bài đọc cũng tếu chứ phải không? Anh em khỏi mắc công bấm vào cái link. Cũng là anh hùng đã được phong tặng hẳn hoi. Nhưng mà anh hùng là thứ để tung hô chơi cho vui!

lê_trung_kiên.
26-08-2005, 21:41
T

Mutsu luôn tự hào là nguời Việt Nam !
ít ra trong những gì nhơ nhuốc trong một đám bùn , vẫn còn có những bông sen vẫn nở ............ cuộc sống sẽ chẳng bao giờ đẹp được nếu chúng ta luôn hỏi chúng ta có gì ? mà không hỏi rằng mình sẽ làm gì .
Cái mà người IRAQ họ không có được của chúng ta đơn giản vì họ không phải là một dân tộc đoàn kết luôn chia rẽ nội bộ và mong rằng việt nam mình đừng bao giờ mất đi cái sức mạnh đó .
xin lỗi nếu hiểu lầm bạn nhưng những gì bạn ghi trước đó .
Bạn nói về những người lính hy sinh trong chiến tranh , những người lính vô danh những gương anh hùng ...... không ai quên và không được phép quên họ, nhưng họ khi bước chân ra mặt trận họ cũng không đòi hỏi tổ quốc phải trả ơn hay ca tụng,đó là bản lĩnh của những người anh hùng . và chính chúng ta những người ông người cha bây giờ có lỗi khi không giáo dục cho con cháu mình cái rễ cái gốc dân tộc , khi mà một cuốn truyện dày hơn một cuốn lịch sử cả bốn ngàn năm khi mà trên truyền hình chẳng có một cốn phim lịch sử nào ra hồn thì đừng hy vọng gì cả ,mặc dù muốn xây dựng đất nước giàu đẹp phải dựa trên lý tưởng và niềm tự tôn dân tộc....

LacLac
26-08-2005, 21:59
Nói thật nhé , tôi cũng có những lúc chao đảo thế này, khi nghĩ về xã hội việt nam , tôi nhiều lúc tự hỏi mình sống để làm gì ? mọi thứ thật vô vị thật chán chết, cái nước việt nam này có gì cơ chứ ? cái xã hội này có gì cơ chứ ? .... nhiều lắm , nhưng khi tôi nghĩ đến những ước mơ của mình hồi trước nhìn lên lá cờ trung quốc bay kiêu hãnh trên những ngôi nhà cao tầng hiện đại tôi lại thấy mình thật xấu hổ và đáng khinh khi có những suy nghĩ như vậy , hãy nhìn rộng ra để soi chính mình bạn ạ . tôi không có ý phê hay nói gì bạn,tôi chỉ muốn chia sẻ ... bạn nhìn sâu hơn vào một vấn đề và sẽ thấy , cái quyết định nằm ở tương lai .
Bạn đã sống như thế nào, đã nghĩ như thế nào để khi bắt gặp một tấm gương bạn phải tự thấy xấu hổ? Từ những cảm giác đó người ta lại làm rộn lên đủ thứ chuyện.
Có những người khi bắt gặp những tấm gương tốt trong đời sống người ta chỉ nhìn với một sự đồng cảm. Bởi vì họ đã sống rất thật, đã làm những gì có thể làm. Nếu ở trong vị trí ấy, họ cũng sẽ hành động tương tự như vậy mà thôi. Nêu gương tốt để giới trẻ học tập là rất tốt. Đưa lên thành một thần tượng để giới trẻ núp ở dưới chưa chắc đã hay.

Nightmare
26-08-2005, 22:05
...
Tôi cũng nhỏ tuổi thôi , đọc cuốn nhật ký này không hiểu được nhiều . Nhưng tôi đã chứng kiến khá nhiều những người lớn nhỏ nước mắt khóc khi đọc nó . Mẹ tôi là một ví dụ , bà khóc vì mọi chuyện trong cuốn nhật ký này bà đều hiểu . Năm tháng đó , cũng tuổi đó , cũn gchiến trường đó , cảm giác sống chết cận kề bom đạn . Có thể tôi không trực tiếp cảm nhận cái hoàn cảnh cảm giác ngày đó nhưng tôi nghĩ rằng một kỷ niệm - một thời khác như vậy rất đáng tôn trọng .
Tại sao lại hỏi "mọi người làm rùm beng một chuyện như vậy" ? Đơn giản vì nó là một sự kiện , một sự kiện gợi lại biết bao kỷ niệm . Một món quà sinh nhật cách đây mười năm sẽ không đem đến cho bản thân một kỷ niệm gì nếu cứ bỏ nó trong tủ , thình lình mở tủ ra và nhớ lại , lúc đó bạn mừng vì đã tìm ra được món quà . Đó cũng giống như chuệyn bây giờ thôi .
tại sao chỉ tôn vinh những người đó thôi ư ? Vì đó là tính cụ thể . Một cái gì đó cụ thể mang lại một niềm hy vọng lớn lao .
Đừng đem so sánh thế này thế nọ . Những người ở đây chưa chắc đã có ai bước vào vị trí của những người lãnh đạo . Có thể là họ có một sai lầm này sai lầm kia hay một cái gì đ1o tiêu cực , nhưng người ở ngoài thì mãi mãi không bao giờ hiểu được chuyện bên trong và lúc nào cũng huyên thuyên phàn nàn cứ như là rất hiểu chuyện đó . Lý thuyết và thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau .
Thôi , đọc topic nào thì đọc nhưng topic này đọc chỉ thêm thất vọng . Cũng chả muốn tranh cãi , tranh cãi không những chả hay ho gì mà khéo lại còn bị chửi . Muốn hiểu sao thì hiểu nhưng con người chỉ biết nhìn cái mặt tiêu cực thì chả bao giờ khá nổi .
Điều cuối cùng là topic đang đi vào chuyện chính trị đó .

Dr.Cid
26-08-2005, 22:12
Bạn đã sống như thế nào, đã nghĩ như thế nào để khi bắt gặp một tấm gương bạn phải tự thấy xấu hổ? Từ những cảm giác đó người ta lại làm rộn lên đủ thứ chuyện.
Có những người khi bắt gặp những tấm gương tốt trong đời sống người ta chỉ nhìn với một sự đồng cảm. Bởi vì họ đã sống rất thật, đã làm những gì có thể làm. Nếu ở trong vị trí ấy, họ cũng sẽ hành động tương tự như vậy mà thôi. Nêu gương tốt để giới trẻ học tập là rất tốt. Đưa lên thành một thần tượng để giới trẻ núp ở dưới chưa chắc đã hay.
Định gây sự với LacLac nhưng thấy đoạn này đúng quá :hug:

Hung Long
27-08-2005, 13:20
Tác phẩm của Nguyễn Văn Thạc thì không nghe nói đến nhưng tác phẩm của Đặng Thùy Trâm thì nghe người này người kia nói nhiều. Không phủ nhận công lao của những người như Thùy Trâm và Thạc, nhưng mà mọi người có nghĩ là mình làm ầm ĩ như vậy thì những chiến sĩ vô danh sẽ tủi thân lắm không? Họ cũng đổ máu, cũng hy sinh mà có được mọi người kêu tụng ầm ĩ vậy đâu. Ai cũng chỉ có cái mạng, họ cũng vậy và họ cũng chết đi như 2 người kia, đâu có ít hơn.
Lúc ĐTT hy sinh, có giấy báo tử hẳn hoi, tại sao lúc đó ghi công không xây bệnh xá bệnh viện gì đó mang tên ĐTT đi. Tự nhiên bây giờ khi ông lính Mỹ nào đó vác cuốn Nhật ký đó về thì mới ghi công cho người ta đậm hơn. Đâu phải hôm qua hôm kia người ta mới chết. Người ta chết mấy chục năm rồi. Lúc mới giải phóng xong, ghi công các anh hùng thì không ghi luôn người ta. Giờ thì hì hục gào thét.
Lỡ như mai mốt VN mà có chiến tranh nữa, những ai vào quân đội thì cũng nên viết nhật ký để có cái sau này được người ta lập cho mình cái gì đó mang tên mình. Biết bao nhiêu chiến sĩ nằm xuống, chẳng được ai biết đến, xương cốt còn chưa tìm ra. Hay vì những người đó không chịu ghi lại nhật ký để có cái mà người thật việc thật, mới được ghi công ca tụng ầm ĩ vậy? Hay là tại tính người mình thích thổi phồng chuyện to hơn?

wiwi
27-08-2005, 16:08
anh Long nói thế là không đúng (giống Mutsu quá nhỉ? :p). Thổi to một chuyện tốt để gây tác động tích cực không phải là điều gì sai cả. Người ta tôn vinh Thạc, Trâm vì người ta cần một tượng đài để tôn vinh! Có thể có rất nhiều người khác đáng để học tập nhưng Thạc và Trâm là 2 đại diện rõ ràng nhất, dễ nhận thấy nhất.
Ví như bây giờ ta hô hào "học tập gương anh dũng của bộ đội cụ Hồ" nhưng thực chất có ai biết bộ đội cụ Hồ anh dũng thế nào? Thạc và Trâm thì khác, những trang viết của họ nói lên những đức tính đáng quý của họ mà chúng ta đang cần tôn vinh và như đã thấy, một khi tôn vinh, ai cũng dễ dàng đồng ý về những điều đó!
Không thể cho rằng làm thế là bất công với những chiến sĩ vô danh khác vì chính việc tôn vinh Thạc và Trâm, người ta mới thật sự tôn vinh những người đáng tôn vinh, trong đó có các chiến sĩ vô danh khác. Thử hỏi, trước lúc xuất hiện sự kiện "tuổi 20" này, có ai nghĩ đến khát vọng của tuổi trẻ một thời đó không? Tôn vinh Thạc và Trâm, người ta đang tôn vinh một thế hệ, tuy nhiên, những hành động như xây dựng bệnh xá rồi đề cao hình ảnh của 2 người quá chẳng qua là thói thường của người đời, làm thì tốt, cũng không có gì đáng chê trách, còn hơn là không làm gì cả? :p

p/s: hố hố, không những post count mà cả MP ta cũng vượt trên admin rồi, ta phục ta quá =))

Mutsu Kokono
28-08-2005, 09:40
Bạn nói về những người lính hy sinh trong chiến tranh , những người lính vô danh những gương anh hùng ...... không ai quên và không được phép quên họ, nhưng họ khi bước chân ra mặt trận họ cũng không đòi hỏi tổ quốc phải trả ơn hay ca tụng,đó là bản lĩnh của những người anh hùng . và chính chúng ta những người ông người cha bây giờ có lỗi khi không giáo dục cho con cháu mình cái rễ cái gốc dân tộc , khi mà một cuốn truyện dày hơn một cuốn lịch sử cả bốn ngàn năm khi mà trên truyền hình chẳng có một cốn phim lịch sử nào ra hồn thì đừng hy vọng gì cả ,mặc dù muốn xây dựng đất nước giàu đẹp phải dựa trên lý tưởng và niềm tự tôn dân tộc....

Đấy chính là sự bất công đấy ! Họ đã chiến đấu , đã hy sinh mà không ai biết đến ! Có những nguời không hy sinh , trở về sau chiến tranh , cuộc sống còn bao khó khăn gian khổ , thậm chí nói là cuộc sống không có ngày mai , thế thì ai biết đến họ ? Ngay bây giờ , hỏi tên ngừoi lái xe tăng lao vào của Dinh Độc Lập , bao nguời trả lời được ? Hỏi tên nguời chiến sĩ cắm cờ trên nóc tướng Decart , mấy ai trả lời được ?
Vậy mà chỉ viết một quyển nhật kí , để rồi bây giờ được tôn vinh ! Thậm chí quyển nhật kí có nói gì đi nữa thì bây giờ có ai dám chê quyển nhật kí ấy là dở ? Mutsu đọc rồi , cũng chả cảm nhận được là bao ! Chỉ là một phong trào để rồi mọi ngừoi tìm đọc theo cảm hứng và tò mò !
Tác phẩm của Nguyễn Văn Thạc thì không nghe nói đến nhưng tác phẩm của Đặng Thùy Trâm thì nghe người này người kia nói nhiều. Không phủ nhận công lao của những người như Thùy Trâm và Thạc, nhưng mà mọi người có nghĩ là mình làm ầm ĩ như vậy thì những chiến sĩ vô danh sẽ tủi thân lắm không? Họ cũng đổ máu, cũng hy sinh mà có được mọi người kêu tụng ầm ĩ vậy đâu. Ai cũng chỉ có cái mạng, họ cũng vậy và họ cũng chết đi như 2 người kia, đâu có ít hơn.
Lúc ĐTT hy sinh, có giấy báo tử hẳn hoi, tại sao lúc đó ghi công không xây bệnh xá bệnh viện gì đó mang tên ĐTT đi. Tự nhiên bây giờ khi ông lính Mỹ nào đó vác cuốn Nhật ký đó về thì mới ghi công cho người ta đậm hơn. Đâu phải hôm qua hôm kia người ta mới chết. Người ta chết mấy chục năm rồi. Lúc mới giải phóng xong, ghi công các anh hùng thì không ghi luôn người ta. Giờ thì hì hục gào thét.
Lỡ như mai mốt VN mà có chiến tranh nữa, những ai vào quân đội thì cũng nên viết nhật ký để có cái sau này được người ta lập cho mình cái gì đó mang tên mình. Biết bao nhiêu chiến sĩ nằm xuống, chẳng được ai biết đến, xương cốt còn chưa tìm ra. Hay vì những người đó không chịu ghi lại nhật ký để có cái mà người thật việc thật, mới được ghi công ca tụng ầm ĩ vậy? Hay là tại tính người mình thích thổi phồng chuyện to hơn?

=D> Ít ra vẫn có nguời có cùng quan điểm về sự rùm beng quá đáng này !
Người ta tôn vinh Thạc, Trâm vì người ta cần một tượng đài để tôn vinh! Có thể có rất nhiều người khác đáng để học tập nhưng Thạc và Trâm là 2 đại diện rõ ràng nhất, dễ nhận thấy nhất.

Dễ thấy ? Thế thì tại sao sau thời gian dài như vậy mới được biết đến ? mà lại không phải do một ngừơi Việt Nam nào cả mà lại là một cựu chiến binh Mỹ mang lại ? Dễ thấy vậy sao ?
tuy nhiên, những hành động như xây dựng bệnh xá rồi đề cao hình ảnh của 2 người quá chẳng qua là thói thường của người đời, làm thì tốt, cũng không có gì đáng chê trách, còn hơn là không làm gì cả?

Cũng như cái gì cũng có cao trào của nó ! Tại sao không làm cả năm đi ? Mà lại đến lúc có tháng hành động thì lại làm ? Tại sao không đóng góp xây cả chục bệnh xá đi mà đến lúc phát động thì mới đóng góp ? vậy thì họ đóng góp vì gì ? vì phong trào hay thực sự là tấm lòng của họ ?

wiwi
28-08-2005, 14:26
Dễ thấy ? Thế thì tại sao sau thời gian dài như vậy mới được biết đến ? mà lại không phải do một ngừơi Việt Nam nào cả mà lại là một cựu chiến binh Mỹ mang lại ? Dễ thấy vậy sao ?
Mutsu không hiểu dễ thấy ở đây là sao à? Dễ thấy ở đây là dễ thấy qua trang viết của họ, thế nên chừng nào trang viết đó xuất hiện trước công chúng thì công chúng mới thấy được hết cái anh hùng của thế hệ Thạc, Trâm, cụ thể, rõ ràng nhất chứ không ù ù cạc cạc chung chung đại khái như "anh dũng, quả cảm, mưu trí,..." lằng nhằng trong sách giáo khoa sử hay diễn văn tưởng niệm.
Cũng như cái gì cũng có cao trào của nó ! Tại sao không làm cả năm đi ? Mà lại đến lúc có tháng hành động thì lại làm ? Tại sao không đóng góp xây cả chục bệnh xá đi mà đến lúc phát động thì mới đóng góp ? vậy thì họ đóng góp vì gì ? vì phong trào hay thực sự là tấm lòng của họ ?
vì tấm lòng của họ mà cũng vì phong trào. Bây giờ có phong trào mà người ta không có lòng thì cũng vứt đi như không thôi. Đời này đâu phải ai cũng vĩ đại? Mutsu có phải ngày nào cũng chạy lên trạm đóng góp giúp người chăng? còn cơm áo gạo tiền của mỗi người nữa, đâu phải ai cũng có thể xả thân để lo cho người khác mà nói ngược lại, không lao động tạo ra của cải thì lấy quái gì giúp người? huống chi các anh hùng liệt sĩ đều đã khuất, không lo cho người sống là bản thân mình mà lại đi lo cho người đã khuất à? chính vì thế, mỗi người chỉ cần nhún chút thời gian, mỗi năm một lần, hay hàng chục năm một lần như sự kiện này thì cũng là quý lắm rồi!

Mutsu đừng nhập 2 vấn đề của sự kiện này làm một. 2 vấn đề đó là: học tập gương Thạc, Trâm và ghi công anh hùng của họ. Đó là 2 vấn đề khác nhau. Vấn đề sau thì wiwi vừa nói đó, còn vấn đề trước thì đã nói ở trên.

Mutsu Kokono
28-08-2005, 17:12
Mutsu không hiểu dễ thấy ở đây là sao à? Dễ thấy ở đây là dễ thấy qua trang viết của họ, thế nên chừng nào trang viết đó xuất hiện trước công chúng thì công chúng mới thấy được hết cái anh hùng của thế hệ Thạc, Trâm, cụ thể, rõ ràng nhất chứ không ù ù cạc cạc chung chung đại khái như "anh dũng, quả cảm, mưu trí,..." lằng nhằng trong sách giáo khoa sử hay diễn văn tưởng niệm.

Đọc cũng chả cảm nhận đựơc gì ?
Mutsu có phải ngày nào cũng chạy lên trạm đóng góp giúp người chăng? còn cơm áo gạo tiền của mỗi người nữa, đâu phải ai cũng có thể xả thân để lo cho người khác mà nói ngược lại, không lao động tạo ra của cải thì lấy quái gì giúp người? huống chi các anh hùng liệt sĩ đều đã khuất, không lo cho người sống là bản thân mình mà lại đi lo cho người đã khuất à? chính vì thế, mỗi người chỉ cần nhún chút thời gian, mỗi năm một lần, hay hàng chục năm một lần như sự kiện này thì cũng là quý lắm rồi!

Thế mới phải đóng góp ! Nhưgn cái chính là sao không đóng góp từ trước đó ? Chả cần nhiều , mỗi người một tí thôi , vậy cũng đủ rồi ! Thậm chí , ngay trên báo đấy thôi , còn bao gia đình mà cuộc sống không có ngày mai không hi vọng gì ở tương lai , sao không đóng góp đi !
Mutsu đừng nhập 2 vấn đề của sự kiện này làm một. 2 vấn đề đó là: học tập gương Thạc, Trâm và ghi công anh hùng của họ
Đâu phải chỉ mỗi mình họ để học tập ?

wiwi
28-08-2005, 17:24
Đọc cũng chả cảm nhận đựơc gì ?
đó là Mutsu, chứ theo wiwi thấy thì số thư gửi về "diễn đàn 20" gì đó của Tuổi Trẻ cực kỳ nhiều :))
Thế mới phải đóng góp ! Nhưgn cái chính là sao không đóng góp từ trước đó ? Chả cần nhiều , mỗi người một tí thôi , vậy cũng đủ rồi ! Thậm chí , ngay trên báo đấy thôi , còn bao gia đình mà cuộc sống không có ngày mai không hi vọng gì ở tương lai , sao không đóng góp đi !
thế Mutsu nghĩ mấy nhà tình thương, mấy cô nhi viện, mấy trung tâm dạy nghề cho trẻ đường phố,... là ở trên trời rơi xuống à? rồi các đợi viện trợ hàng năm, các khoản cứu giúp đồng bào,... chưa đủ à? :))
Đâu phải chỉ mỗi mình họ để học tập ?

thế theo Mutsu thì nên học tập cái gì ở người khác? ở gần nhà wiwi có nghĩa trang liệt sĩ to lắm, thế nhưng wiwi không biết học từ họ cái gì cả? :))

Mutsu Kokono
28-08-2005, 17:32
đó là Mutsu, chứ theo wiwi thấy thì số thư gửi về "diễn đàn 20" gì đó của Tuổi Trẻ cực kỳ nhiều

Có một bài Mutsu nhớ : Đối với Chị Trâm tôi bé nhỏ quá =)) Mỗi thời một kiểu , làm sao so sánh thời này so với thời kia đuợc =)) Thời này cứ đóng góp đi , cứ viết nhật kí đi rồi đến sau này cũng sẽ có nhật kí như thế , sẽ hết bé nhỏ thôi =))
thế Mutsu nghĩ mấy nhà tình thương, mấy cô nhi viện, mấy trung tâm dạy nghề cho trẻ đường phố,... là ở trên trời rơi xuống à? rồi các đợi viện trợ hàng năm, các khoản cứu giúp đồng bào,... chưa đủ à?

bao nhiêu ? Mấy cái đó phần lớn là do một ngừoi gọi là đại hảo tâm lo hoàn toàn , còn nếu đóng góp thực sự thì cũng chả là bao ! Cũng như , một ca mổ thận là 700 triệu , đóng góp cả nước cũng chỉ được có 1 tỷ 2 , vậy thì mổ chưa được 2 ca ??
thế theo Mutsu thì nên học tập cái gì ở người khác? ở gần nhà wiwi có nghĩa trang liệt sĩ to lắm, thế nhưng wiwi không biết học từ họ cái gì cả?

Học tập hay không là ở mỗi nguời ! Giờ đây học tập đuợc gì ở họ thì ở quan điểm của mỗi nguời , đâu phải chỉ có đọc rồi lại học tập ! =))

Chiplucky
29-08-2005, 09:45
_ to MK: thường thì người viết nhật kí đều không có tâm niệm rằng nhật kí đó sẽ có người thứ 2 nguời thứ 3 hay nhiều người hơn nữa. họ viết cho họ đọc, cho họ nói lên những suy nghĩ của họ. Họ bộc bạch tất cả và những trang viết. Nếu như họ viết cho người khác đọc sẽ làm cho họ không thể nói lên hết được suy nghĩ. có khi lại mang nặng tính hào nhoáng bên ngoài. Đọc 2 cuốn nhật kí đó ta thấy được tình người, lẽ sống, niềm tin của một thế hệ thanh niên. Họ từ bỏ cuộc sống riêng tư cá nhân lại sau lưng để hòa mình chung vào một niềm tin của tổ quốc. HỌ sống vì tổ quốc và chết trên mảnh đất quê hương. Một cuộc sống mà không có lí tưởng, không có niềm tin thì cuộc sống đó sẽ thật vô vị biết bao.

Học tập hay không là ở mỗi nguời ! Giờ đây học tập đuợc gì ở họ thì ở quan điểm của mỗi nguời , đâu phải chỉ có đọc rồi lại học tập !

bởi vì thanh niên thế hệ chúng ta sống trong thời bình nên niềm tin và lí tưởng không rõ ràng. Chính điều này đã làm cho nước ta sau 30 năm dài vẫn chưa thoát khỏi đói nghèo. Chúng ta có niềm tin, chúng ta có lí tưởng nhưng chúng ta thiếu một động lực, thiếu một đòn bẩy để nâng chúng ta lên tầm cao mới....

caothusongbai
29-08-2005, 12:57
TIẾC rằng vấn đề này có dính dáng đến chính trị,ko thì anh cho chuyên mục này...tẩu hỏa nhập ma luộn kha kha kha

wiwi
29-08-2005, 16:45
xùy xùy, đi chỗ khác chơi. Nói mãi không nghe. Chả trách:
Tử viết "Duy tiểu nhân nữ tử nan giáo dã" :))

Ai dịch được câu trên nào? (cấm HSV dịch :p)

great_sephiroth
29-08-2005, 16:58
Câu này Lỗ Tấn đã chửi xéo lại rồi còn gì.
Nên để thế này thôi "Duy tiểu nhân nan giáo dã"

caothusongbai
29-08-2005, 19:43
hohhôh,Thật đáng xấu hổ cho chú wiwi,xin hỏi ,chú là người tàu hay người việt hohho,dù có biết cái câu đó ,tôi cũng cóc thèm dịch,hohho,Hồi xưa Phùng Hưng gọi mình là Bố Cái đại Vương để chửi những kẻ bám đít lũ Tàu,thế mà nay chú lại lôi vài cái câu vớ vẩn ra nói hohho,thật Nhục cho quốc thể hohhôh.Tôi có đọc thì cũng đọc phần tiếng Việt,cóc bao giờ thèm đọc cái chỗ ấy hohhô

Dr.Cid
29-08-2005, 21:53
hohhôh,Thật đáng xấu hổ cho chú wiwi,xin hỏi ,chú là người tàu hay người việt hohho,dù có biết cái câu đó ,tôi cũng cóc thèm dịch,hohho,Hồi xưa Phùng Hưng gọi mình là Bố Cái đại Vương để chửi những kẻ bám đít lũ Tàu,thế mà nay chú lại lôi vài cái câu vớ vẩn ra nói hohho,thật Nhục cho quốc thể hohhôh.Tôi có đọc thì cũng đọc phần tiếng Việt,cóc bao giờ thèm đọc cái chỗ ấy hohhô
caothusongbai cho việc trích dẫn lời Khổng Tử là nhục quốc thể thì hơi bậy. Chính Bác Hồ kính yêu của chúng ta vẫn coi câu : "kỷ sở bất dục vật thi ư nhân" là phương châm sống - hoạt động cách mạng và cũng nhiều lần dùng câu này để nói về quan điểm sống với các cán bộ của ta. caothusongbai không định nói Bác Hồ làm nhục quốc thể đấy chứ?

congchuahocsinh
30-08-2005, 07:16
::) Đọc cả 2 tác phẩm, có lẽ cchs thix "Mãi mãi tuổi 20" hơn. Nhật kí ĐẶng Thùy Trâm chắc có cái hay riêng, nhưng vì là nhật kí, ghi tản mác các sự việc, khuynh hướng tư tưởng cách mạng nhiều nên +__+...ko hút cchs lắm.

caothusongbai
30-08-2005, 12:27
BÁC CID:Tôi hỏi bác,Bác Hồ có lấy mấy cái câu ấy ra đố nhân dân ko HẢ ,làm gì có,Nếu ko biết thì bác giải thích ngay chứ chẳng huênh hoang thừa chữ nên phải đem ra khoe như chú wiwi,hehehe.Nếu bác mắc bệnh Thừa Chữ nên phải khoe thì...Bó tay :D .Tôi đành chỉ biết Phùng Hưng thôi :p

Dr.Cid
30-08-2005, 17:30
BÁC CID:Tôi hỏi bác,Bác Hồ có lấy mấy cái câu ấy ra đố nhân dân ko HẢ ,làm gì có,Nếu ko biết thì bác giải thích ngay chứ chẳng huênh hoang thừa chữ nên phải đem ra khoe như chú wiwi,hehehe.Nếu bác mắc bệnh Thừa Chữ nên phải khoe thì...Bó tay :D .Tôi đành chỉ biết Phùng Hưng thôi :p
Bác Hồ có dạy rằng: khi nói phải dùng từ ngữ cho đúng đối tượng. Bác Hồ nói câu đó với người dân thì đều có giải thích rõ ràng, nhưng khi nói chuyện với các bậc lão thành như cụ Huỳnh, cụ Tôn thì đều không giải thích. Wiwi nó không giải thích là vì nó nghĩ đối tượng nghe đã hiểu nghĩa của câu này. Nếu bác chưa hiểu thì mách tôi, tôi sẽ trị cho wiwi vì tội đánh giá quá cao người khác.

wiwi
30-08-2005, 17:43
Tôi đành chỉ biết Phùng Hưng thôi
"biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe", xem ra anh caothusongbai cũng đã học được câu này rồi đa. Công giảng dạy của wiwi cũng không vứt sông biển :))
Nếu bác chưa hiểu thì mách tôi, tôi sẽ trị cho wiwi vì tội đánh giá quá cao người khác.
dạ dạ, em xin rút kinh nghiệm và tự phê bình nghiêm khắc ạ :)). Nhân tiện cũng xin lỗi anh caothusongbai vì "ra đề ngoài chương trình", chậc, không ngờ wiwi cũng có ngày mắc lỗi của Bộ Giáo Dục-Đào Tạo :))

Mutsu Kokono
30-08-2005, 17:49
_ to MK: thường thì người viết nhật kí đều không có tâm niệm rằng nhật kí đó sẽ có người thứ 2 nguời thứ 3 hay nhiều người hơn nữa. họ viết cho họ đọc, cho họ nói lên những suy nghĩ của họ. Họ bộc bạch tất cả và những trang viết. Nếu như họ viết cho người khác đọc sẽ làm cho họ không thể nói lên hết được suy nghĩ. có khi lại mang nặng tính hào nhoáng bên ngoài. Đọc 2 cuốn nhật kí đó ta thấy được tình người, lẽ sống, niềm tin của một thế hệ thanh niên. Họ từ bỏ cuộc sống riêng tư cá nhân lại sau lưng để hòa mình chung vào một niềm tin của tổ quốc. HỌ sống vì tổ quốc và chết trên mảnh đất quê hương. Một cuộc sống mà không có lí tưởng, không có niềm tin thì cuộc sống đó sẽ thật vô vị biết bao.

Hồi đấy mẹ của Mutsu cũng đi B , cũng vào Nam ra Bắc , cũng khám bệnh cho biết bao nguời , tiếc là hồi đấy mẹ của Mutsu không thích viết nhật kí , không có dư giã thời gian để viết nhật kí để lại ! Đáng tiếc đáng tiếc !
bởi vì thanh niên thế hệ chúng ta sống trong thời bình nên niềm tin và lí tưởng không rõ ràng. Chính điều này đã làm cho nước ta sau 30 năm dài vẫn chưa thoát khỏi đói nghèo. Chúng ta có niềm tin, chúng ta có lí tưởng nhưng chúng ta thiếu một động lực, thiếu một đòn bẩy để nâng chúng ta lên tầm cao mới....

Nói về lớp trẻ , đứa nào đã thực sự có ý thức thì không cần đọc , không cần nhắc nhỡ gì thì tính tự giác vẫn luôn được đề cao , nhưng những đứa đã không có ý thức thì có làm trời gì thì vẫn vậy mà thôi !

Chiplucky
30-08-2005, 22:48
Hồi đấy mẹ của Mutsu cũng đi B , cũng vào Nam ra Bắc , cũng khám bệnh cho biết bao nguời , tiếc là hồi đấy mẹ của Mutsu không thích viết nhật kí , không có dư giã thời gian để viết nhật kí để lại ! Đáng tiếc đáng tiếc !

đúng là tiếc thật, nếu mẹ của MK mà viết nhật kí chắc chắn anh đọc và nghiễn ngẫm thật kĩ lưỡng mới được. nếu không sẽ phụ lòng mẹ MK viết bao nhiêu trang, tốn bao nhiêu tâm huyết như thế :D

Nói về lớp trẻ , đứa nào đã thực sự có ý thức thì không cần đọc , không cần nhắc nhỡ gì thì tính tự giác vẫn luôn được đề cao , nhưng những đứa đã không có ý thức thì có làm trời gì thì vẫn vậy mà thôi !

ai có thì tốt, ai chưa có đọc rồi có thì rất tốt. Ai có rồi đọc nung đút tinh thần cao hơn thì càng tốt. Tính tự giác ở mỗi người do tự mình tìm đến, hai cuốn sách chỉ là ngọn lửa để nung cháy tinh thần của họ mà thôi...

Mutsu Kokono
31-08-2005, 09:24
đúng là tiếc thật, nếu mẹ của MK mà viết nhật kí chắc chắn anh đọc và nghiễn ngẫm thật kĩ lưỡng mới được. nếu không sẽ phụ lòng mẹ MK viết bao nhiêu trang, tốn bao nhiêu tâm huyết như thế

CHính vì không có thời gian rỗi để vào những chuyện không đâu nên mẹ của Mutsu mới không viết nhật kí !
ai có thì tốt, ai chưa có đọc rồi có thì rất tốt. Ai có rồi đọc nung đút tinh thần cao hơn thì càng tốt. Tính tự giác ở mỗi người do tự mình tìm đến, hai cuốn sách chỉ là ngọn lửa để nung cháy tinh thần của họ mà thôi...

Những đứa đã không có thì không đời nào để thời gian ra để đọc những cái thế này , còn những nguời đã có rồi thì có đọc nữa thì vẫn vậy thôi ! Đọc để làm gì ? Để noi gương à ? Noi gương gì đây ? Sống và chiến đấu cho Tổ Quốc à ? Nhưng bây giờ có còn cảnh chiến tranh đỗ máu như trước ?

Odisey
31-08-2005, 10:39
Tên tắt của Mutsu là MK à =))
Viết nhật kí không hẳn là cái chuyện gọi là rỗi hơi mà có thể thể hiện là 1 người đa cảm , nhiều tâm tư , suy nghĩ ...nói chung là hơi nhiều chuyện ấy mà :D (lộn phải nói là sống nội tâm chứ :P )
Mà Mk có phân tích tiêu cực quá không vậy , ý thức là 1 vấn đề nhưng đọc để cho cái đầu nó hiểu biết thêm 1 tí cũng đâu có gì lạ .Nhưng đúng là cái kiểu phong trào này làm tui oải quá ...cái bà văn trong trường giới thiệu tác phẩm giề mà chỉ toàn nói về mấy cuốn cách mạnh với Mac-Lê Nin ...khủng bố thật

Mutsu Kokono
31-08-2005, 11:08
Tên tắt của Mutsu là MK à

MK là Mutsu Kokono :'> Anh Chip gọi thế có khi lại nhầm thành từ bọn nó hay chửi bậy lắm ! Thôi thì cứ gọi là Mutsu đi :'>
Viết nhật kí không hẳn là cái chuyện gọi là rỗi hơi mà có thể thể hiện là 1 người đa cảm , nhiều tâm tư , suy nghĩ ...nói chung là hơi nhiều chuyện ấy mà (lộn phải nói là sống nội tâm chứ :P )

Không sai ! Viết nhật kí là nội tâm , bao nhiêu tâm tình để được gửi gắm vào đó ,và chúng ta thật bất lịch sự biết bao khi nhào vào mà xâu xé từng trang nhật kí của nguời ta , thay nhau mà đọc nội tâm của nguời ta !
Mà Mk có phân tích tiêu cực quá không vậy , ý thức là 1 vấn đề nhưng đọc để cho cái đầu nó hiểu biết thêm 1 tí cũng đâu có gì lạ .Nhưng đúng là cái kiểu phong trào này làm tui oải quá ...cái bà văn trong trường giới thiệu tác phẩm giề mà chỉ toàn nói về mấy cuốn cách mạnh với Mac-Lê Nin ...khủng bố thật

Mutsu không phân tích về quyển nhận kí mà là phân tích về cái phong trào đọc nhật kí , đọc vì tò mò hay là vì gì đó không biết , nhưng mà đọc rồi lại om sòm chả ra gì cả !

Daibang_tungcanh
31-08-2005, 12:34
viết nhật kí mà cho là rỗi hơi ah , đó cũng chỉ là một sở thích của mỗi cá nhân , giống như người ta thích vẽ làm thơ mà thôi . Chả nhẽ trong chiến tranh con nguoi không được phép có những niềm vui riêng ah :D , không lẽ lúc nào cũng ôm lấy khẩu súng chắc :hug: . Mà khi viết nhật kí có ai nghĩ nó sẽ trở thành 1 tác phẩm đâu ;;) Nhật kí của Anne Frank không phải cũng lưu danh đó sao ?
Đọc để làm gì ? đúng là đọc chả để làm gì . :p --> với thế hệ chúng ta chắc cũng đọc để biết mà thôi ,đơn giản chúng ta không thể hiểu và cảm nhận đc hết . Với các cụ thì khác , họ tìm lại được một thời tuổi trẻ trong 2 quyển nhật kí đó .
Chả phải các tác phẩm văn học chiến tranh khác cũng một thời nổi đình nổi đám đó sao , nhưng thời gian cũng khiến mọi thứ lắng xuống . Một năm nữa thì Mutsu lại thấy nó chả ồn ào tí nào cả . :p

Mutsu Kokono
01-09-2005, 09:22
viết nhật kí mà cho là rỗi hơi ah , đó cũng chỉ là một sở thích của mỗi cá nhân , giống như người ta thích vẽ làm thơ mà thôi . Chả nhẽ trong chiến tranh con nguoi không được phép có những niềm vui riêng ah , không lẽ lúc nào cũng ôm lấy khẩu súng chắc . Mà khi viết nhật kí có ai nghĩ nó sẽ trở thành 1 tác phẩm đâu Nhật kí của Anne Frank không phải cũng lưu danh đó sao ?

Không ai nghĩ thế vì không ai biết viết nhật kí để cho nguời khác đọc ! :)) Viết nhật kí là nội tâm của con người thế mà có những kẻ gọi là không có lịch sự đem nó ra để rêu rao để mọi nguời cùng đọc rồi cùng bàn về nội tâm của con nguời ta !
Bây giờ đó đang là cao trào , có kẻ nào đọc xong mà dám chê là dỡ không ? Tất nhiên là không rồi ! Vậy thì đọc xong rồi thì tán ngừoi ta lên tận mây ! Vậy đó !
Chả phải các tác phẩm văn học chiến tranh khác cũng một thời nổi đình nổi đám đó sao , nhưng thời gian cũng khiến mọi thứ lắng xuống . Một năm nữa thì Mutsu lại thấy nó chả ồn ào tí nào cả .
Chính cái gọi là phong trào mới là cái đáng ghét nhất ! Lúc đầu cũng không sao , nhưgn càng ngày nó càng làm quá nên lại thấy ghét luôn cả hai quyển nhật kí , ghét luôn cả những nguời được tôn vinh chỉ vì viết nhật kí ! [-x

great_sephiroth
01-09-2005, 09:24
Theo như chú Mutsu thì ta ko được tán thưởng Nhật ký trong tù của Bác Hồ chắc ?=))=))

Mutsu Kokono
01-09-2005, 09:52
Sự tán thưởng đó khác với cái phong trào bây giờ ! Thử hỏi đến bây giờ nguời ta vẫn coi đó là một tác phẩm văn học cơ mà ,với lại những bài thơ của bác còn có tính chất tuyên truyền cách mạng chứ không đơn thuần là nhật kí , học sinh vẫn phải học đó thôi ! Bây giờ thử hỏi có ai đem nhật kí này vào học sau cái phong trào này không ?
Hôm nay ngày x tháng y , chuyện này chuyện kia xảy ra , giá trị văn học đâu cũng chả thấy ! Thậm chí còn không biết cái phong trào này kéo dài bao lâu đây ? không biết cái số tiền quyên góp kia có đủ để xây bệnh xá nữa không đây =)) Hay là lại phải làm thêm vài quyển nhật kí để mà quyên góp tiếp để xây =))

great_sephiroth
01-09-2005, 10:42
Sự tán thưởng đó khác với cái phong trào bây giờ ! Thử hỏi đến bây giờ nguời ta vẫn coi đó là một tác phẩm văn học cơ mà ,với lại những bài thơ của bác còn có tính chất tuyên truyền cách mạng chứ không đơn thuần là nhật kí , học sinh vẫn phải học đó thôi ! Bây giờ thử hỏi có ai đem nhật kí này vào học sau cái phong trào này không ?
Hôm nay ngày x tháng y , chuyện này chuyện kia xảy ra , giá trị văn học đâu cũng chả thấy ! Thậm chí còn không biết cái phong trào này kéo dài bao lâu đây ? không biết cái số tiền quyên góp kia có đủ để xây bệnh xá nữa không đây Hay là lại phải làm thêm vài quyển nhật kí để mà quyên góp tiếp để xây
Chú Mutsu suy nghĩ còn "non" quá ::)

Chimcò_vn
01-09-2005, 12:28
à nên nhớ là chúng ta đang ở việt nam chứ không phải ở mỹ ! thông cảm đi bạn ! xã hội chủ nghĩa mà :p

Hong Su Vuong
01-09-2005, 16:28
xùy xùy, đi chỗ khác chơi. Nói mãi không nghe. Chả trách:
Tử viết "Duy tiểu nhân nữ tử nan giáo dã"

Ai dịch được câu trên nào? (cấm HSV dịch )
Lấy quyền gì cấm ?!
hohhôh,Thật đáng xấu hổ cho chú wiwi,xin hỏi ,chú là người tàu hay người việt hohho,dù có biết cái câu đó ,tôi cũng cóc thèm dịch,hohho,Hồi xưa Phùng Hưng gọi mình là Bố Cái đại Vương để chửi những kẻ bám đít lũ Tàu,thế mà nay chú lại lôi vài cái câu vớ vẩn ra nói hohho,thật Nhục cho quốc thể hohhôh.Tôi có đọc thì cũng đọc phần tiếng Việt,cóc bao giờ thèm đọc cái chỗ ấy hohhô
Không đọc chỗ ấy thì biết gì mà dịch ?! Huống chi đó là chữ Hán-Việt, tuy không phải từ thuần Việt nhưng cũng không phải từ Hán ! Một con gà biết nói 1 câu bằng từ Hán-Việt thì có gì ảnh hưởng tới quốc thể ?!
Tôi hỏi bác,Bác Hồ có lấy mấy cái câu ấy ra đố nhân dân ko HẢ ,làm gì có,Nếu ko biết thì bác giải thích ngay chứ chẳng huênh hoang thừa chữ nên phải đem ra khoe như chú wiwi
Đừng thế hắn vào vai Bác và tự xem mình là nhân dân thì hắn chẳng thể huênh hoang được ! Cứ xem hắn là ... 1 con gà thôi, lộn xộn thì cắt cổ đem làm gỏi !

Chiplucky
01-09-2005, 16:32
Những đứa đã không có thì không đời nào để thời gian ra để đọc những cái thế này , còn những nguời đã có rồi thì có đọc nữa thì vẫn vậy thôi ! Đọc để làm gì ? Để noi gương à ? Noi gương gì đây ? Sống và chiến đấu cho Tổ Quốc à ? Nhưng bây giờ có còn cảnh chiến tranh đỗ máu như trước ?
chính vì còn những suy nghĩ như Mutsu nên đất nước ta vẫn còn nghèo nàn lạc hậu đấy ::( . Cái nào đúng thì nói, sai thì phải sửa. Nên Mutsu đừng trách ! Vinh quang chiến thắng Mỹ 30 năm về truớc là quá khứ, là niềm tự hào của cả dân tộc nhưng còn nỗi nhục nghèo đói sau 30 năm thì sao ? Thế hệ thanh niên chúng ta ngày nay so với ngày xưa như thế nào ? Lí tưởng ? Khát vọng ? Hoài bão ? Và Ứoc mơ ?


cái bà văn trong trường giới thiệu tác phẩm giề mà chỉ toàn nói về mấy cuốn cách mạnh với Mac-Lê Nin ...khủng bố thật
đọc những cuốn sách đó đương nhiên là khô khan. Còn đọc cái này để hiểu về đời, về người. Nói thật, đọc như vậy còn có giá trị hơn xem những tác phẩm văn học. Tác phẩm văn học dành cho nhiều người đọc nên cách viết, suy nghĩ trong đó có thể một phần nào đó chưa bộc lộ hết. Còn đây là nhật kí cá nhân, nên những điều mắt thấy tai nghe đều được ghi chép một cách cẩn thận, tỉ mĩ và sát với thực tế nhất. Không có lí do gì viết nhật kí của mình lại viết những điều giả dối trong đó.


Không ai nghĩ thế vì không ai biết viết nhật kí để cho nguời khác đọc ! Viết nhật kí là nội tâm của con người thế mà có những kẻ gọi là không có lịch sự đem nó ra để rêu rao để mọi nguời cùng đọc rồi cùng bàn về nội tâm của con nguời ta !
Nếu đem nội tâm của người đã khuất ra giáo dục thanh thiếu niên thì điều đó cũng không hẳn xấu...


Bây giờ đó đang là cao trào , có kẻ nào đọc xong mà dám chê là dỡ không ? Tất nhiên là không rồi ! Vậy thì đọc xong rồi thì tán ngừoi ta lên tận mây ! Vậy đó !
vì nó hay nên không có ai chê dở... đơn giản vậy thôi. Chỉ có người không muốn đọc mới thấy dở. Người muốn đọc sẽ cảm nhận được cái hay.


Chính cái gọi là phong trào mới là cái đáng ghét nhất ! Lúc đầu cũng không sao , nhưgn càng ngày nó càng làm quá nên lại thấy ghét luôn cả hai quyển nhật kí , ghét luôn cả những nguời được tôn vinh chỉ vì viết nhật kí !
có ghét cũng không nên quơ đũa cả nắm như thế. Hai người viết đó có muốn cho người khác đọc đâu ?


Sự tán thưởng đó khác với cái phong trào bây giờ ! Thử hỏi đến bây giờ nguời ta vẫn coi đó là một tác phẩm văn học cơ mà ,với lại những bài thơ của bác còn có tính chất tuyên truyền cách mạng chứ không đơn thuần là nhật kí , học sinh vẫn phải học đó thôi ! Bây giờ thử hỏi có ai đem nhật kí này vào học sau cái phong trào này không ?
Hôm nay ngày x tháng y , chuyện này chuyện kia xảy ra , giá trị văn học đâu cũng chả thấy ! Thậm chí còn không biết cái phong trào này kéo dài bao lâu đây ? không biết cái số tiền quyên góp kia có đủ để xây bệnh xá nữa không đây Hay là lại phải làm thêm vài quyển nhật kí để mà quyên góp tiếp để xây
đúng như lời Sep nhận xét ::(

Mutsu Kokono
01-09-2005, 17:51
chính vì còn những suy nghĩ như Mutsu nên đất nước ta vẫn còn nghèo nàn lạc hậu đấy . Cái nào đúng thì nói, sai thì phải sửa. Nên Mutsu đừng trách ! Vinh quang chiến thắng Mỹ 30 năm về truớc là quá khứ, là niềm tự hào của cả dân tộc nhưng còn nỗi nhục nghèo đói sau 30 năm thì sao ? Thế hệ thanh niên chúng ta ngày nay so với ngày xưa như thế nào ? Lí tưởng ? Khát vọng ? Hoài bão ? Và Ứoc mơ ?

Lúc trước Mutsu hỏi anh Xì tại sao nứơc ta còn nghèo , thì anh Xì trả lời là tại vì nứơc ta chỉ còn những nguời chỉ biết ca cẩm :((
Mutsu không ca cẩm , Mutsu chỉ thắc mắc tại sao lại thế này ? Tại sao lại thế kia ? Vẫn biết lịch sử là đáng nhớ , phải ghi nhớ , nhưng thử hỏi cứ tiếp tục tự hào về lịch sử mà không biết tiến lên thì lịch sử có đâu giúp được gì ? Cái chính là ý thức của nguời dân ta còn kém quá , quan trọng là làm sao để nâng cao ý thức mà thôi ! Nếu như những bài học lịch sử trong nhà trường không giúp đựoc thế hệ học sinh thì thử hỏi những quyển nhật kí như thế này giúp đựoc gì khi mà ý thức về lịch sử của dân ta còn rất thấp ?
Nếu đem nội tâm của người đã khuất ra giáo dục thanh thiếu niên thì điều đó cũng không hẳn xấu...

Đâu phải đọc nhật kí đó rồi mới biết là chiến tranh ác liệt ?
vì nó hay nên không có ai chê dở... đơn giản vậy thôi. Chỉ có người không muốn đọc mới thấy dở. Người muốn đọc sẽ cảm nhận được cái hay.

Có phải ai cũng như Nguyễn Phi Thanh đâu =))
có ghét cũng không nên quơ đũa cả nắm như thế. Hai người viết đó có muốn cho người khác đọc đâu ?

Ghét cái A dẫn tới ghét luôn cả nhà cái A ! Ghét cái này dẫn tới ghét luôn cả cái sinh ra cái này !
đúng như lời Sep nhận xét
Em chỉ viết lên những gì em nghĩ mà thôi ! Đó mới gọi là quan điểm cơ mà !

wiwi
01-09-2005, 18:01
Không đọc chỗ ấy thì biết gì mà dịch ?! Huống chi đó là chữ Hán-Việt, tuy không phải từ thuần Việt nhưng cũng không phải từ Hán ! Một con gà biết nói 1 câu bằng từ Hán-Việt thì có gì ảnh hưởng tới quốc thể ?!
anh Hồng Sư Vương kiến thức siêu quần thế suy nghĩ sao về ý kiến: "Phùng Hưng xưng Bố Cái Đại Vương là chửi mấy đứa ưa dùng chữ Hán" :)) =))

Hong Su Vuong
01-09-2005, 20:01
anh Hồng Sư Vương kiến thức siêu quần thế suy nghĩ sao về ý kiến: "Phùng Hưng xưng Bố Cái Đại Vương là chửi mấy đứa ưa dùng chữ Hán"
Tranh luận nên chừa cho người ta lối thoát, không nên tuyệt tình quá !
Lúc nãy định bắt luôn cả 4 chữ Bố Cái Đại Vương rồi nhưng mà sau nghĩ lại nên xóa đoạn đó đi ! :)

Pang De
01-09-2005, 20:07
nói gì lung tung thế:))
trở lại với nhật ký:trong cuốn của anh Thạc có nhắc tới câu "má văn công,mông bộ đội" mình chưa hiểu lắm,ai biết giải nghĩa giùm:D

wiwi
02-09-2005, 16:35
không biết, suy luận chơi nhé :p
Mông dùng để làm gì? tất nhiên là để ngồi. "Ngồi" luôn là việc nhàn nhã (như câu "ngồi chơi xơi nước"). Nhưng với bộ đội thời chiến thì đời nào được nhàn nhã? thế tức "mông bộ đội" mang nghĩa tiêu cực: bộ đội hiếm khi dùng đến cái mông của mình =)).
Từ đó mà suy ra thì "má văn công" chắc chỉ mấy cô văn công chẳng bao giờ ở yên đặng mà lo dụ trai nên chằng biết dùng cái má làm gì :))
Đó là suy luận theo nghĩa chủ động, còn theo nghĩa bị động thì "mông" và "má" có một điểm chung là... da khá mịn :)). Nhưng với những người văn công thường xuyên ngoài nắng thì chắc hẳn phải sạm nắng, điều tương tự có thể áp dụng với bộ đội và ta có cụm từ trên dùng để mô tả như một đối tượng so sánh =))

caothusongbai
02-09-2005, 18:34
Cho tôi hỏi nhé,khi mà Phùng Hưng xưng là Bố Cái Đại Vương,lúc đó người Giao Chỉ mình đã nghĩ ra từ Vua chưa thế.Còn nếu chưa nghĩ ra thì gọi là đại vương đâu có gì lạ,xin bác và chú wiwi chỉ giáo ::)

wiwi
02-09-2005, 18:59
thành tâm mà hỏi thì người ta giảng cho nghe, nhưng nếu mặt dày không chịu nghe thì đành chịu, khéo lại tạo một topic Tào Tháo số 2: mọi người xúm vào giảng cho người "tài ba" nghe :))

caothusongbai
02-09-2005, 19:08
đấy chú trả lời đi,anh xin đc ngoáy lỗ tai mà nghe lời chú cho rõ đây

wiwi
02-09-2005, 19:13
lúc bấy giờ dân ta đã nghĩ ra rồi

caothusongbai
03-09-2005, 12:57
Thế thì bằng chứng đâu,và ở sách nào,nếu mà chú nói phét thì coi chừng anh...vặt trụi lông đấy,nói đi sách nào thế,HẢ

Odisey
03-09-2005, 15:13
Ôi mệt 2 cái lão này , cãi thế thì cãi sao đây trời :))
Mà khi xưng hô thì cũng đừng khách sáo và tốt bụng thế chú cháu anh em thân mật quá lại ghê :D

Lời caothusongbai hỏi wiwi chẳng qua cũng chỉ chia cơ hội cho 2 bên là 50-50 . Bố tên nào về hồi đó mà hỏi đấy , và theo cái kiểu cãi ngang thì dầu tìm được 1 văn kiện cổ có nói về việc này cũng thế ...vì sao ? vì văn kiện đó sau thời gian xác thực đó cũng có thể vài trăm năm (tình hình sử liệu thường là thế dựa vào các bản thảo cổ nhưng không hoàn toàn thuộc vào thời đó mà thuộc về thơi sau này , ai biết được nó không sai lạc ?) cái vòng lẩn quẩn đó mãi không ngừng lại ^^

wiwi
03-09-2005, 16:36
Thế thì bằng chứng đâu,và ở sách nào,nếu mà chú nói phét thì coi chừng anh...vặt trụi lông đấy,nói đi sách nào thế,HẢ
bằng chứng chính là có từ "vua" để dịch "vương". khi du nhập ngoại ngữ, người ta dùng tiếng nội địa đồng nghĩa để dịch (như "vương"-"vua" đối với Hán ngữ và "pê đan"-"bàn đạp" đối với Pháp ngữ) còn đối với những từ mang ý nghĩa trỏ những thứ hoàn toàn không có trong ngôn ngữ bản địa thì người ta "địa phương hóa" nó và dùng như từ nội địa (trường hợp "công", "bá" đối với Hán ngữ và "pít tông", "xi lanh" đối với Pháp ngữ).

Vì thế, nếu lúc du nhập chữ "vương" mà trong tiếng Việt chưa có từ nào mang nghĩa chỉ "người đứng đầu nhà nước" thì dân ta sẽ dùng ngay chữ "vương" mà không cần sáng tác ra chữ mới làm gì. Điều đó chứng tỏ "vua" tồn tại từ trước khi "vương" du nhập. Chứng cứ lịch sử cũng cho thấy ở nước ta đã tồn tại một sự vật mang nghĩa "vương-vua" trước khi người Hoa xâm lấn: các vua Hùng :))
khi mà Phùng Hưng xưng là Bố Cái Đại Vương
nhân tiện nói thêm vì ngứa mắt quá mà anh Hồng Sư Vương thì tốt tính không muốn chỉ ra: Phùng Hưng, Phùng Thái sinh thời tự xưng là Đô Quân, Đô Bảo đến lúc Hưng quy tiên thì nhân dân mới tôn làm Bố Cái Đại Vương (có sách nói là Phùng An, con Hưng tôn) chứ Hưng chẳng bao giờ dám coi mình là cha mẹ của dân cả, đừng nói đến ý định "chửi mấy đứa ưa dùng chữ Hán" =))
Lời caothusongbai hỏi wiwi chẳng qua cũng chỉ chia cơ hội cho 2 bên là 50-50 . Bố tên nào về hồi đó mà hỏi đấy , và theo cái kiểu cãi ngang thì dầu tìm được 1 văn kiện cổ có nói về việc này cũng thế ...vì sao ? vì văn kiện đó sau thời gian xác thực đó cũng có thể vài trăm năm (tình hình sử liệu thường là thế dựa vào các bản thảo cổ nhưng không hoàn toàn thuộc vào thời đó mà thuộc về thơi sau này , ai biết được nó không sai lạc ?) cái vòng lẩn quẩn đó mãi không ngừng lại ^^
thời Phùng Hưng (thế kỷ 8) thì dân ta vẫn dùng chữ Hán nên lí luận của bác vạc bị vặt rồi :))

wiwi
03-09-2005, 16:39
xí quên, nhanh tay gõ nhầm, em Phùng Hưng là Phùng Hải. (hí hí, khỏi mất công edit :D :D)

Inside
03-09-2005, 21:58
Vẫn biết là hay đấy ! Nhưng Mutsu không thích cái gì quá rầm rộ !
Tại sao từ sau khi có quyển nhật kí này thì cái gì cũng kiểu như tuổi trẻ học tập gương của Đặng Thuỳ Trâm , Nguyễn Văn Thạc ! Thế ngày ấy chỉ có 2 nguời này là 20 tuổi đi bộ đội thôi à ?
vẫn biết là phải ghi công , nhưng thử hỏi 2 ngưòi này đã làm được gì to lớn chưa mà lại tôn vinh đến mức đó ? Vậy ngày nay còn bào nhiêu người anh hùng , bao nhiêu liệt sĩ mà không được tôn vinh liệt sĩ chỉ vì thiếu giấy tờ, thế mà chỉ một quyển nhật kí lại đưa hai nguời trở thành anh hùng !
Lúc đầu chả sao , nhưng càng ngày coi thái độ của mọi nguời thì lại càng thấy khó chịu !
Chán !
Tớ nghĩ mutsu đừng nên bức xúc quá , dù sao thùy trâm cũng là một người xứng đáng học tập mà . Giờ tốt nhất là mặc kệ họ , hơi khó chịu thật nhưng rồi sẽ hết thôi .
Hôm kia ông già vừa mua cho mình quyển đặng thùy trâm , chưa đọc chỉ xem tranh nhưng hôm sau ổng bắt đọc ngay vì ổng mê cái quyển đấy và cũng hay muốn con trai noi theo .
. Nhưng có 1 điều phải nói thẳng là bây giờ nhiều thằng trong đó có mình đọc những quyển đó chẳng thấy tí gì xúc động cả , vẫn biết là những lời của Trâm là thật , những lời chua xót , thương cảm mãnh liệt con người . nhưng mình không thể rưng rưng cảm động giống như người lớn , vẫn chỉ vì ...giống như nguyễn phi thanh nói : chúng em ở thời bình thì làm sao .....Nghĩ mà thấy mình vô tâm quá chăng ?
Các bác đã ai đọc hết chưa em thì chưa mới đến trang 174 nhưng sẽ đọc tiếp , để biết và dù sao cũng thấy cảm phục, quý mến chị thùy .
và lại nó làm em nhớ tới bà chị mình quen trên net ở miền nam .....thương bả lắm mà kô có điều kiện gặp , dạo này cũng chẳng thấy bả thăm hỏi chi mình nữa . Đọc đến đoạn thùy trâm nhớ tới người em nuôi tên là thuận , người trâm yêu thương nhất và thuận cũng vậy . như đánh vào nỗi đâu mình .
Mình là vậy , lập dị có lẽ tâm tư mãi cũng chỉ dành cho một người chị mà chẳng hề có dính chi đến tình yêu ....Chị ơi...... =(( =(( =(( =(( .
Thùy Trâm giàu tình thương quá , nhất là đối với người em kia ... ::( , khiến mình bỗng dưng thấy quý mến lạ lùng, tuy không cảm động mà vẫn cứ muốn gọi là chị thùy .... ::)
Nói chung đây là một tác phẩm được , văn phong tốt , chứ em mà viết nhật ký thì chắc có con dog nó đọc, toàn chuyện linh tinh . Có sống thời đó sẽ hiểu sao chị thùy viết được nên những dòng đấy .

caothusongbai
04-09-2005, 09:10
Ờ đấy,Phùng hưng ko xưng Bố cái thì Nhân dân cũng giúp ông chứ đéch thèm gọi Ông là Phụ mẫu như mấy kẻ thích khoe khoang ,hehehe,còn pê-đan .pê đề gì,anh cóc quan tâm,chủ yếu nếu chú bảo có "vua" thì chú nói coi ở sách nào,ko thì đừng có viết láo toét,anh cóc quan tâm đến cái khác,chú có giỏi thì nói coi nó ở sách nào ,hehehe,làm cóc gì có hehehe :D

wiwi
05-09-2005, 18:01
Trích dẫn:
Từ bài viết của caothusongbai
Thế thì bằng chứng đâu,và ở sách nào,nếu mà chú nói phét thì coi chừng anh...vặt trụi lông đấy,nói đi sách nào thế,HẢ


bằng chứng chính là có từ "vua" để dịch "vương". khi du nhập ngoại ngữ, người ta dùng tiếng nội địa đồng nghĩa để dịch (như "vương"-"vua" đối với Hán ngữ và "pê đan"-"bàn đạp" đối với Pháp ngữ) còn đối với những từ mang ý nghĩa trỏ những thứ hoàn toàn không có trong ngôn ngữ bản địa thì người ta "địa phương hóa" nó và dùng như từ nội địa (trường hợp "công", "bá" đối với Hán ngữ và "pít tông", "xi lanh" đối với Pháp ngữ).

Vì thế, nếu lúc du nhập chữ "vương" mà trong tiếng Việt chưa có từ nào mang nghĩa chỉ "người đứng đầu nhà nước" thì dân ta sẽ dùng ngay chữ "vương" mà không cần sáng tác ra chữ mới làm gì. Điều đó chứng tỏ "vua" tồn tại từ trước khi "vương" du nhập. Chứng cứ lịch sử cũng cho thấy ở nước ta đã tồn tại một sự vật mang nghĩa "vương-vua" trước khi người Hoa xâm lấn: các vua Hùng :lol:
Trích dẫn:
khi mà Phùng Hưng xưng là Bố Cái Đại Vương

nhân tiện nói thêm vì ngứa mắt quá mà anh Hồng Sư Vương thì tốt tính không muốn chỉ ra: Phùng Hưng, Phùng Thái sinh thời tự xưng là Đô Quân, Đô Bảo đến lúc Hưng quy tiên thì nhân dân mới tôn làm Bố Cái Đại Vương (có sách nói là Phùng An, con Hưng tôn) chứ Hưng chẳng bao giờ dám coi mình là cha mẹ của dân cả, đừng nói đến ý định "chửi mấy đứa ưa dùng chữ Hán" =)) Ờ đấy,Phùng hưng ko xưng Bố cái thì Nhân dân cũng giúp ông chứ đéch thèm gọi Ông là Phụ mẫu như mấy kẻ thích khoe khoang ,hehehe,còn pê-đan .pê đề gì,anh cóc quan tâm,chủ yếu nếu chú bảo có "vua" thì chú nói coi ở sách nào,ko thì đừng có viết láo toét,anh cóc quan tâm đến cái khác,chú có giỏi thì nói coi nó ở sách nào ,hehehe,làm cóc gì có hehehe :D thế thế, để cho công luận lên tiếng. Hà tất em phải nhọc công :))

caothusongbai
06-09-2005, 13:33
Con Gà Rù thật đáng xấu hổ,thời đấy làm cóc gì đã nghĩ ra chữ Vua,kha kha,mình dịch tạm chữ Vương từ phát âm"wang" của Tàu là giỏi lắm rồi ,làm gì đã đủ thời gian độc lập lâu dài mà nghĩ ra thêm chữ này ,chữ nọ,Anh phải Bái Phục cái mặt dày như mặt Thớt của chú kha kha kha :D

caothusongbai
06-09-2005, 13:35
À quên ,thời đấy làm quái gì có vị nào gọi mình là "Vua Hùng" toàn là Hùng Vương cả,đồ dốt nát,ko biết thì câm cái mỏ nói láo lại,ko thì người ta vặt cái mỏ của chú đấy kha kha kha :p

TaoManhDuc
07-09-2005, 09:15
Đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm, tớ thấy chán bỏ xừ, vậy mà sao nhiều người khen thế nhỉ?

Dragon of South
07-09-2005, 11:24
À quên ,thời đấy làm quái gì có vị nào gọi mình là "Vua Hùng" toàn là Hùng Vương cả,đồ dốt nát,ko biết thì câm cái mỏ nói láo lại,ko thì người ta vặt cái mỏ của chú đấy kha kha kha
Một câu để lộ sự ngu dốt cùng cực =)). Hay là định theo chân mấy người cứ mở miệng ra nói "Vua Hùng Vương..." =))
Con Gà Rù thật đáng xấu hổ,thời đấy làm cóc gì đã nghĩ ra chữ Vua,kha kha,mình dịch tạm chữ Vương từ phát âm"wang" của Tàu là giỏi lắm rồi ,làm gì đã đủ thời gian độc lập lâu dài mà nghĩ ra thêm chữ này ,chữ nọ,Anh phải Bái Phục cái mặt dày như mặt Thớt của chú kha kha kha
Thế thời kỳ nhà nước Văn Lang, Âu Lạc chắc chẳng đủ lâu mấy để "sáng tác" ra chữ vua, caothungu nhẩy =))?
À quên, chắc caothusongbai không biết. Chứ tiếng Hán thời cổ giống như tiếng Hán-Việt mà ta dùng, chứ không phải như tiếng Quan Thoại hay Quảng Đổng bây giờ :D

caothusongbai
07-09-2005, 12:41
:D hohoho,chú Bò DOS lại tới đây à hohoho,chú vẫn...Ngu như ngày nào,nếu chú bảo thời đó người ta gọi vua Hùng thì sách nào nói,hohoh hay là toàn Hùng vương cả hohhoho.Còn thời Vl,Âl,ư hoho,tôi hỏi nhé,Theo dvsutoan2 thư ,Kinh dương vương là con của Đế Minh bên TQ,=>kinh dương vương cũng có xuất xứ là người tàu.ông ta nghĩ ra chữ vương là giỏi lắm rồi,việc gì ông ta phải nghĩ thêm nữa,còn nếu cho là nghĩ ra chữ Vua thì cứ nói là ở sách nào đi ,đừng có lên đây mà nói quàng xiên hehehee :D

Mutsu Kokono
07-09-2005, 17:41
Kinh dương vương là con của Đế Minh bên TQ
Cái này ai nói thế ? Thế ra Việt Nam có nguồn gốc từ Trung QUốc à ? Thế sao lại còn tìm thấy di tích của nguời Việt Cổ ở Thanh hóa ? Mà Thanh Hóa đâu có gần Trung QUốc =))

wiwi
07-09-2005, 21:05
@caothusongbai: phần từ các vua Hùng trở về trước rặt là truyền thuyết và huyền thoại không có dấu kiểm chứng. Nói cho anh biết thế thôi =))

Dragon of South
08-09-2005, 11:19
Viết chữ cũng không ra hồn mà chê người ta dốt =))
Caothungu cuối cùng thì vẫn là caothungu mà thôi =))

caothusongbai
08-09-2005, 12:31
To chú Mutsu :Ô hay :o chú ko thấy anh viết theo ĐV sử ký toàn thư à>Chú đọc về sử Việt đã rồi hãy đọc sử Tàu X(
To chú Wiwi;hêhehe,chú đúng là đồ chuyên nói láo,kha kha,KO biết mà dám nói Vua=vương có trước khi có Phùng Hưng ,kha kha,KO biết thì đứng có bình loạn linh tinh,dốt mà sĩ kha kha kha :D
To chú DOs:Chú Bò Dos còn dám có ý kiến ý cò à kha kha,chú ko biết thì ngậm miệng cho anh nhờ,vào đây nói linh tinh,anh bóc mẽ cho chừa thói sĩ diện rởm đời đó kha kha :D

Dragon of South
08-09-2005, 14:19
Hô hô, có 1 con bò đang rống trong đây này. Anh em ơi, bắt về thui rơm =))
@all : đừng cãi nhau với thằng hàng cá đó làm gì cho mệt. Nó không phân biệt được truyền thuyết với lịch sử thì cãi nhau với nó chỉ tổ..mỏi mồm mà thôi :))

nghiacd
08-09-2005, 17:49
Mustu ơi lăn tăn làm gì, mỗi người cảm nhận theo cách riêng của mình, theo tôi cuốn sách ấy chỉ gía trị về nặt tinh thần. Thế hệ chúng ta đọc để biết xem cha ông ông minh khi tồn tại ở ranh giới giữa sự sống và cái cái chết họ nghĩ gì, ước mơ gì thôi. nếu không đọc thì mình không thể hiểu được bởi vì chúng ta luôn hy vọng không bao giờ bị rơi vào hoàn cảnh như họ. Còn bạn nói chỉ tôn vinh họ mà không tôn vinh những liệt sỹ vô danh khác thì bạn nhầm đấy. Hai liệt sỹ Trâm và Thạc là đại diện của một thế hệ các anh hùng là cha là anh chúng ta vì vậy tôn vinh họ cũng chính là tôn vinh hàng triệu người khác, còn hơn là không làm gì để nhớ đến họ cả.

caothusongbai
09-09-2005, 19:55
Đồ cún con DOs,anh ko nói với chú ..ch1o điên này nữa,kệ mẹ chú ,đồ chó dại

Mutsu Kokono
10-09-2005, 10:06
Ơ sao hôm nay anh caothusongbai lại mất bình tĩnh thế kia , mọi khi có nói gì thì ông anh vẫn gân cổ lên cãi lại được cơ mà =))

TaoManhDuc
10-09-2005, 10:50
@ caothusongbai: Không nên chửi bới nhau thậm tệ như thế. Làm thế mất tinh thần đoàn kết nội bộ đấy.

Dragon of South
10-09-2005, 11:27
Sao dạo này HVĐ nhiều bò thế nhỉ? Chắc là mới có HTX nào mới chuyển về đây à =))

caothusongbai
10-09-2005, 13:21
Khà,thỉnh thoảng cũng ko mặt Mo ,mặt dày nổi,thôi,nhưng hôm nay hết rồi,Chỉ vì chú DOS đã đuối lí rồi lại còn chửi bậy nên cáu chút.Nhưng chú DOS muốn chửi anh cũng phải tìm ra cái cớ gì chứ,thua rồi chửi bậy là sao,chơi xấu thế ai chịu nổi HẢ X( .Dù sao anh cũng tốt nghiệp đại học mấy năm rồi ,chắc chắn là lớn tuổi hơn chú,Chú chửi anh ngu thì phải đưa đc dẫn chứng chữ Vua có từ thời Phùng Hưng chứ,đằng này chỉ biết gân cổ lên chửi,đúng là....

Dragon of South
10-09-2005, 14:02
Chà chà, lại có thêm tiếng mèo kêu chó sủa nữa =))
Chắc ở đây chẩn bị xây dựng vùng kinh tế mới đó đa =))

LacLac
10-09-2005, 14:22
Anh cũng đang chờ có bằng chứng gì xác thực vể chữ vua đây. Nếu làm được cái đó thì thật là đáng giá, không uổng công cãi nhau. Còn không có gì xác thực mà cứ chửi nhau thì không tốt chút nào hết. Câu bài hay sao vậy?

Dragon of South
10-09-2005, 14:33
Nếu chỉ là tranh luận bình thường thôi thì chắc sẽ không xảy ra ba cái vụ chửi nhau loạn xạ như thế này. Nhưng vì có kẻ thích bị ăn chửi nên mới xảy ra cái vụ này. Đến khi nó biến đi thì mới mong yên lành được :D

LacLac
10-09-2005, 15:59
Thôi bây giờ mỗi người nhường một chút. Bỏ mấy việc đó đi, nói lí lẽ với nhau thì tốt hơn.
Có điều, việc tranh luận ở đây không phải chỉ là việc đúng sai, mà còn dựa vào khả năng tranh luận nữa. Caothusongbai là người mới, cần biết cái này để khỏi phải nóng không cần thiết.

Dragon of South
10-09-2005, 20:10
Ấy. Cây muốn đặng mà gió chẳng dừng thì biết làm thế nào hở LacLac huynh :))? Vậy nên cái người mà ai cũng muốn đuổi biến đi, thì may ra mới có 2 chữ "đàng hoàng" ở đây :D

wiwi
11-09-2005, 13:42
Trích dẫn:
Từ bài viết của wiwi giảng cho caothusongbai
Trích dẫn:
Từ bài viết của caothusongbai
Thế thì bằng chứng đâu,và ở sách nào,nếu mà chú nói phét thì coi chừng anh...vặt trụi lông đấy,nói đi sách nào thế,HẢ


bằng chứng chính là có từ "vua" để dịch "vương". khi du nhập ngoại ngữ, người ta dùng tiếng nội địa đồng nghĩa để dịch (như "vương"-"vua" đối với Hán ngữ và "pê đan"-"bàn đạp" đối với Pháp ngữ) còn đối với những từ mang ý nghĩa trỏ những thứ hoàn toàn không có trong ngôn ngữ bản địa thì người ta "địa phương hóa" nó và dùng như từ nội địa (trường hợp "công", "bá" đối với Hán ngữ và "pít tông", "xi lanh" đối với Pháp ngữ).

Vì thế, nếu lúc du nhập chữ "vương" mà trong tiếng Việt chưa có từ nào mang nghĩa chỉ "người đứng đầu nhà nước" thì dân ta sẽ dùng ngay chữ "vương" mà không cần sáng tác ra chữ mới làm gì. Điều đó chứng tỏ "vua" tồn tại từ trước khi "vương" du nhập. Chứng cứ lịch sử cũng cho thấy ở nước ta đã tồn tại một sự vật mang nghĩa "vương-vua" trước khi người Hoa xâm lấn: các vua Hùng :lol:
Trích dẫn:
khi mà Phùng Hưng xưng là Bố Cái Đại Vương

nhân tiện nói thêm vì ngứa mắt quá mà anh Hồng Sư Vương thì tốt tính không muốn chỉ ra: Phùng Hưng, Phùng Thái sinh thời tự xưng là Đô Quân, Đô Bảo đến lúc Hưng quy tiên thì nhân dân mới tôn làm Bố Cái Đại Vương (có sách nói là Phùng An, con Hưng tôn) chứ Hưng chẳng bao giờ dám coi mình là cha mẹ của dân cả, đừng nói đến ý định "chửi mấy đứa ưa dùng chữ Hán" =))

Trích dẫn:
Từ bài viết của caothusongbai đáp lại
Ờ đấy,Phùng hưng ko xưng Bố cái thì Nhân dân cũng giúp ông chứ đéch thèm gọi Ông là Phụ mẫu như mấy kẻ thích khoe khoang ,hehehe,còn pê-đan .pê đề gì,anh cóc quan tâm,chủ yếu nếu chú bảo có "vua" thì chú nói coi ở sách nào,ko thì đừng có viết láo toét,anh cóc quan tâm đến cái khác,chú có giỏi thì nói coi nó ở sách nào ,hehehe,làm cóc gì có hehehe :D

anh LacLac muốn đọc thì cho anh LacLac đọc chơi.
việc khảo cứu chữ vua-vương không phải vấn đề là bằng chứng mà là vấn đề kiến thức. anh LacLac thử đọc xem caothusongbai đã phô bày kiến thức thế nào =)) =))

LacLac
11-09-2005, 13:57
Wiwi nói có lí lắm. Vì sách của mình ban đầu phải viết bằng chữ hán (do mình có tiếng nói mà chưa có chữ) nên sách nào ghi "vua" phải là sách viết sau này.
caothusongbai có ý kiến gì không?

wiwi
11-09-2005, 14:29
anh LacLac sao kém mắt thế? (hèn chi Stalig gọi là "mắt lác" =)))
caothu... gì đó đã có ý kiến bên dưới rồi đó =)) =))

caothusongbai
11-09-2005, 16:02
hohoho Bác Laclac ạ,tại cái con gà rù wiwi quá dốt nát nên tôi cho chú ta bẽ mặt tí chơi kha kha kha,chứ tôi biết thừa chữ Vua =vương có sau Phùng Hưng .theo "Lịch sử VN" của viện nghiên cứu XH tp hcm,người ta dùng âm"bua" sau này gọi là bố để viết ra chữ vua,và chữ Vua là chữ Nôm,vì thế nếu có chữ Vua thời Ph đi chăng nữa thì cũng chỉ đc hiểu Vua=Bố mà thôi ,kha kha kha.còn DOS TỪ NAY ANH ĐẾCH THÈM NÓI VỚI CHÚ NỮA,CHÚ NGU NHƯ BÒ,LẠI THÍCH CHỬI KO LÍ DO,KO BAO GIỜ THÈM NÓI VỚI CHÚ :p

wiwi
11-09-2005, 16:19
ko biết anh caothusongbai có thể trích dẫn nguyên văn lên ko? mà xin hỏi cái viện nghiên cứu ấy có website để tiện tra cứu ko vậy? =))

caothusongbai
12-09-2005, 18:30
heheee :D ,anh đã trích nguyên văn rồi đó,còn có web hay ko sao mà anh biết,hohohoh,chú dốt như Vịt mà dám tự xưng là sử gia,hohoho,về quê mà chăn vịt đi hohohohohho :D :p .Còn có hứng thì chú mua về mà đọc,khà khà,cố mà đọc ,ko th2i đúng là nước đổ đầu Vịt,hết thuốc chữa bệnh dốt mà Sĩ của chú kha kha kha :D

Guan_yu000
12-09-2005, 19:23
sao mấy tía chửi nhau ỳ xèo tùm lùm vậy.k0 biết Mod cigar đâu rồi

wiwi
12-09-2005, 19:29
ừm ừm, em chưa hề đọc cuốn "lịch sử việt nam" gì đó của viện nghiên cứu XH gì đó của anh caothu gì đó (xin đọc bài của dragon of south, ngoalongvn và 4eyes để biến là caothu gì http://gamevn.com/forum/images/smilies/yim/21.gif)

Em chỉ biết theo học giả Lê Văn Quán trong quyển "Nghiên cứu về chữ Nôm" (NXB Khoa Học Xã Hội ấn hành năm 1981) thì ông nói:
"vua" là một từ cổ, âm Hán tương đương với "ua". Đến thời Đường Tống (600-1000 CN) thì âm Hán mới đổi thành chữ "Vương" và du nhập vào Việt Nam với vai trò một chữ Hán Việt.
Tóm lại, "vua" xuất hiện và tồn tại trong xã hội Việt trước "vương".
http://gamevn.com/forum/images/smilies/yim/24.gif http://gamevn.com/forum/images/smilies/yim/24.gif

Và xin nhắc cho anh caothu gì đó biết một điều: chữ "vương" mà mà nhân dân dùng để tôn Hưng (chứ không phải Hưng tự tôn mình http://gamevn.com/forum/images/smilies/yim/24.gif) ko có cùng nghĩa như chữ "vua".
Ở đây "Đại Vương" là một tước hiệu, chứ không phải đại từ để trỏ, và rõ ràng là tước hiệu của Tàu (theo ý anh caothu gì đó là "chửi mấy thằng thích chữ Hán" http://gamevn.com/forum/images/smilies/yim/24.gif) thế nên không thể nào có chuyện dùng chữ "đại vua" hay "vua lớn" để dịch http://gamevn.com/forum/images/smilies/yim/24.gif

Vả lại, ngay cái chữ "đại" cũng đã nói lên ý nghĩa tôn hiệu (thuộc Hán) của danh xưng đó rồi.
Không lẽ anh caothu gì đó lại định đánh đố em rằng "bấy giờ dân ta đã sáng tác ra chữ "lớn" để dịch "đại" chưa?" http://gamevn.com/forum/images/smilies/yim/24.gif http://gamevn.com/forum/images/smilies/yim/24.gif

kiến thức của em có thể là "như vịt" nhưng dùng để giảng cho anh caothu gì đó thì thật là còn hơi bị thừa http://gamevn.com/forum/images/smilies/yim/24.gif

LacLac
12-09-2005, 21:51
Có người giảng rằng Bố Cái có nghĩa là "Vua lớn".
Hai chữ đại vương do người sau ghép vào chăng?

Guan_yu000
12-09-2005, 22:11
Bố cái là người giết hổ chứ k0 phải là vua viếc gì cả

great_sephiroth
12-09-2005, 22:20
Theo anh biết thì vua bắt nguồn từ âm "bua" nghĩa Việt cổ là Bố .

Guan_yu000
12-09-2005, 22:52
bố tức là cha,là tía,là ba
còn cái là lớn lao,to lớn,như người ta đặt tên hàng cái,tiều cái ...thế thôi,đâu có gì mà thắc...

LacLac
13-09-2005, 09:20
Ba số không tin chắc như thế thì thôi.
Nhưng ở đây vẫn có người muốn tìm hiểu thêm đấy.
Vua là từ âm BYua - Bua.
Bố trong Bố cái nếu bắt nguồn từ tiếng này thì nghĩa là Vua lớn - Ông Vua lớn (dĩ nhiên nó không có đầy đủ nghĩa theo kiểu thể chế như Vương).

great_sephiroth
13-09-2005, 09:52
Đại Cồ Việt. Chữ Cồ trong Việt cổ đã là to lớn, nhưng lại còn thêm chữ Đại đằng trước nữa, có lẽ nó cũng tựa như cái này .

Guan_yu000
13-09-2005, 13:45
tiếng việt hồi xưa lung tung ,khó hiểu.
như Hồ quý lý cướp ngôi lấy quốc hiệu là đại ngu( hu hu...sao quê quá)

wiwi
13-09-2005, 15:30
như Hồ quý lý cướp ngôi lấy quốc hiệu là đại ngu( hu hu...sao quê quá)lí do là Hồ tự cho mình dòng dõi người nước Ngu nên đặt tên nước là Đại Ngu, Ngu ở đây là chữ Hán chứ ko phải Việt.
Bố cái là người giết hổ chứ k0 phải là vua viếc gì cảhầu hết các sử gia đều đồng ý "bố" là tiếng gọi cha, "cái" là tiếng gọi mẹ. Chừng nào GuanYu đủ kiến thức thì mới mong bác bỏ được =))
tiếng việt hồi xưa lung tung ,khó hiểu.ngày nay còn có hàng trăm ngàn người chưa hiểu được tiếng Việt hiện đại thì làm gì nghiên cứu nổi chữ Nôm xưa? :p
Vua là từ âm BYua - Bua.
Bố trong Bố cái nếu bắt nguồn từ tiếng này thì nghĩa là Vua lớn - Ông Vua lớn (dĩ nhiên nó không có đầy đủ nghĩa theo kiểu thể chế như Vương).Bố Cái thì rõ là cha mẹ rồi, chẳng liên quan gì đến Vương-/Vua cả.

Bố <= Bua = B + ua
lí do của kiểu tiến triển này được LÊ Văn Quán giải thích theo phép chiết tự. Em ko rành chữ nôm nên ko biết :p

caothusongbai
13-09-2005, 15:39
Ờ thôi đc rồi,nói chung là mỗi sách viết 1 kiểu,nhưng chú cho anh hỏi âm "Ua" ấy có nghĩa là gì đã,hehehehe,ko biết vì sao mà tất cả những ông vua thời Xuân Thu đều đặt hiệu "vương" hohohoho,vậy chữ "Ua" đó sao đéch ai thèm dùng ,hohoho,hay là bác lê văn quán nói láo,làm khổ đời chú wiwi đầu vịt nhà ta hohohoho.Chú lấy dẫn chứng có tên vua Tàu nào xưng là Ua đi ,hohoho,nếu ko có thì đúgn là nước đổ đầu vịt,nghe lời xui dại hohohohoho :D.hohohoo,NhÂn dân ta coi P.h như là người đứng đầu đất nuớc vì thế gọi ông ta là đại vương,danh xưng hay ko thì ko biết,nhưng đại vương có nghĩa là người đứng đầu đất nuớc,hohohoh.vua cũng là người đứng đầu,vì thế Đại vương =vua,chứ ko Hưng Đạo vương cũng là Vua à hohoho,tăm tối quá hohohohoh,đáng thương cho chú Vịt wiwi hohohoho

wiwi
13-09-2005, 16:02
Ờ thôi đc rồi,nói chung là mỗi sách viết 1 kiểuko biết trong cái quyển sách "tự đặt" của anh có nói chữ Vương xuất hiện trước chữ Vua ko? có nói chữ Vua xuất hiện sau thời Phùng Hưng ko? =))
nhưng chú cho anh hỏi âm "Ua" ấy có nghĩa là gì đã,hehehehelần sau khi học hỏi người khác thì dù ko "dạ thưa" cũng phải "làm ơn", chứ cười như thế ko phải phong cách người có học và muốn học!
"ua" chỉ là cách phát âm của chữ 3 gạch ngang 1 gạch xổ mà nay ta đọc là "wuang". Người Việt ta lấy đó đọc thành "vua". Nó mang nghĩa gì thì chắc ko cần em phải giảng cho anh.
ko biết vì sao mà tất cả những ông vua thời Xuân Thu đều đặt hiệu "vương" hohohoho,vậy chữ "Ua" đó sao đéch ai thèm dùng ,hohoho,hay là bác lê văn quán nói láo,làm khổ đời chú wiwi đầu vịt nhà ta hohohoho Chú lấy dẫn chứng có tên vua Tàu nào xưng là Ua đi ,hohoho,nếu ko có thì đúgn là nước đổ đầu vịt,nghe lời xui dại hohohohoho nói anh kém hiểu biết (hoặc "dốt") thật là đúng.
Xin hỏi anh caothusongbai: làm sao anh biết các chư hầu thời Xuân Thu xưng "vương", phát âm là "wuang"? chẳng lẽ có người nào đó sống thời Xuân Thu kể lại cho anh nghe? hay là trong các văn tự thời đó lưu lại thì người Hoa lại biết dùng Bính Âm để cho anh biết chữ 3 gạch ngang 1 gạch xổ đó đọc là "wuang"?
Anh đã hiểu ra chưa nào? chắc ko đâu. Để em nói trực tiếp:
Ngày nay người ta chỉ biết những chuyện xuân thu qua sách vở, mà sách vở chỉ ghi lại tự dạng chứ ko ghi lại cách đọc. Thế nên khi đọc người ta vẫn cứ đọc theo cách hiện tại. Thế nên mới nảy sinh ra các nhà ngôn ngữ học nghiên cứu ngôn ngữ từ xưa đến nay.
Bởi vậy, ngày xưa các chư hầu xưng Vương đều được đọc là "ua" cả nhưng văn tự ghi lại thì ngày nay đọc là "wuang". Thế mới biết người châu Âu phát minh ra chữ tượng thanh cũng thật có chút lợi ích với ngành ngôn ngữ học!

Nói chung anh caothusongbai còn rất kém về ngôn ngữ học, nên về nhà mua cuốn đại từ điển tiếng Việt (hiện đại) đọc cho hết rồi hãy bắt đầu nói chuyện ngôn ngữ. Chứ một người đánh chữ Việt mà còn chấm phẩy lung tung, câu cú loạn xạ thì làm sao nói chuyện ngôn ngữ được? :)) :)) :))
hohohoo,NhÂn dân ta coi P.h như là người đứng đầu đất nuớc vì thế gọi ông ta là đại vương,danh xưng hay ko thì ko biết,nhưng đại vương có nghĩa là người đứng đầu đất nuớc,hohohohNói chung anh công nhận danh hiệu của Phùng Hưng cũng "Hán-Việt tạp nhạp" chứ gì? tức là anh công nhận mình tuyên bố "Phùng Hưng làm vậy là chửi mấy đứa ưa dùng chữ Hán" là nói rông nói càn, nói ngu nói dốt phải ko?
Thế là được. :))


Và ở đây, xin các huynh đệ Vườn Đào giải thích giúp đệ mấy dòng này:

"nhưng đại vương có nghĩa là người đứng đầu đất nuớc,hohohoh.vua cũng là người đứng đầu,vì thế Đại vương =vua"
"chứ ko Hưng Đạo đại vương cũng là Vua à"
"hohoho,tăm tối quá hohohohoh,đáng thương cho chú Vịt wiwi hohohoho"

Đệ thật không hiểu nổi sao một người có thể viết câu trước ngược câu sau rành rành ra thế mà còn có thể cười, có thể chửi người khác? như vậy là sao vậy kìa? ngôn ngữ thế này tiểu đệ thật không tài nào thấu nổi. Xin các huynh đệ quen thuộc giang hồ chợ cá giải thích giùm! =)) =))

caothusongbai
13-09-2005, 16:28
hohoho,cần gì ai giải thích ,anh giải thích cho chú đây.hohoho.Chú đang có ý kiến rằng sao lại gọi là đại vương chứ ko gọi là Vua ,đúng ko,hohoho,như anh nói đó,vì ko có chữ nào thay thế nên phải dùng là đại vương(vì lười đánh nên anh chỉ viết chữ Vương thôi,nhưng chú nên hiểu rằng mình đang bàn về chữ đại vương chứ ko phải chữ vương ,vì thế cũng chẳng cần biết chữ Đại có nghĩa là lớn hay ko,vì cái quan trọng là đại vương chứ ko phải đại là gì,vương là gì,mà Đại vương =cái gì bên tiéng Vịêt).trong cuốn sách đó ,họ viết bố cái=vua cái,tức là có công nhận vua đã xuát hiện,nhưg ko công nhận vua =Đv,vì thế đại vương chẳng có chữ nào thay thế cả,hohoho. :D .Bố Cái Dại vương chẳng tạp nham gì cả,mà tạp nham đi chăng nữa cũgn bởi vì mới nghĩ ra chữ bố,chữ cái chứ chưa nghĩ ra chữ gì khác thay thế Đại Vương.nhưng thế cũng là đủ để chửi cái bọn thcíh goị là phụ mẫu hay thích Gáy theo kiểu tàu rồi hehhê.Thế mà chú định chọc ngoáy anh về chũ Đại vương,hohoho,xin hỏi chú,thời P.h có thể thay thế chũ Đại vương =chữ gì đây hohoho,hả Vịt wiwi.Hhohoo,Thôi đc cứ tạm cho là chữ Vua cũgn từ bên Tàu đi,,hohho,nhưng cách viết chắc chắn khác hẳn chữ Vua bên mình rồi(vì chữ Vua bên mình là viết theo chữ Nôm mà hehe).Vì thế dù thế nào đi chăng nữa củng chẳng có chữ nào thay thế chữ DVương cả hôhh,thế nmà chú định chỉnh sửa anh về điều đó,hohho,xin hỏi chú vậy chữ Đv có thể thay thế =chữ nào vào thời đó đây hohho.Tại thời đó người ta chưa nghĩ ra cách viết chữ Vua theo kiểu Việt