PDA

View Full Version : Tiểu thuyết Final Fantasy VII AC


Quạ già
26-11-2006, 02:26
Tiểu thuyết Final Fantasy VII AC
Đây là câu chuyện được ghi lại bởi tôi, một con người rất mê FF VII AC…
Cám ơn thanhnc đã cung cấp cho tôi tư liệu để viết nên nó.
Mong nhận được sự chú ý của mọi người
Bởi FF 7 là cả một câu chuyện dài mang đậm tính nhân bản…
***
Lifestream là dòng chảy chi phối sinh mệnh cho khắp hành tinh.
Nó là nguồn sống của thế giới và mọi sinh mệnh trên hành tinh này.
Shinra Company đã tìm ra một cách để khai thác Lifestream và dùng nó như một nguồn tài nguyên. Bởi vậy chúng ta có thể sống một cuộc sống phong phú và giàu có hơn.
Nhưng…nó làm yếu đi sự sống trên hành tinh.
Có rất nhiều người nghĩ như vậy. Shinra cố dùng lực lượng để chống lại những ai chống đối.
Shinra có một lực lượng đặc biệt tên là Soldier. Họ là những người trước đây từng lấy những tế bào của Jenova,một thiên thạch từ trên trời rơi xuống, và chôn cô ta.
Trong số họ, có một người tên là Sephiroth.
Là Soldier xuất sắc nhất, nhưng đến khi anh ta biết mình là kết quả của một cuọc thí nghiệm kinh hoàng thì anh ta trở nên ghét Shinra và ghét mọi thứ, Shinra và những người chống đối họ.
Sephiroth, với lòng hận thù của mình, luôn muốn tiêu diệt thế giới.
Họ là những người chống lại Sephiroth.
Avalanche.
Có rất nhiều trận đấu xảy ra.. và trong trận đấu không tránh được sự hi sinh…
Người tôi yêu thương đã trở thành một phần của dòng chảy sinh mệnh….
Và rồi…một ngày nọ
Một ngày định mệnh
Năng lượng của hành tinh đã tự nó chấm dứt mọi cuộc chiến.
Hành tinh sử dụng Lifetream như một vũ khí…
Dòng chảy sinh mênh chảy khắp thế giới, mang đi những cuộc chiến, tham vọng và nỗi buồn. Mang đi và nuốt chửng mọi thứ…
Để khỏa lấp cho nỗi buồn đó, mọi thứ đều ngừng lại.
Đó là chuyện của hai năm trước.

***
CHƯƠNG I : Hai năm sau cuộc chiến

Đã hai năm trôi qua kể từ khi Sephiroth thất bại với mục tiêu thống trị thế giới.
Trận chiến đó đã để lại bao đau thương và mất mát.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diến, theo một vòng xoay đều đặn.
Mọi thứ đã gượng dậy sau nỗi đau. Từ đống đổ nát, mọi người đã đứng lên và bắt tay vào xây dựng lại.
Plates nay không còn nữa. Ánh sáng mặt trời giờ đã đến với Slum. Tất cả mọi người đều được sống bình đẳng.
Trên những con đường và quảng trường, xe cộ và người đi lại tấp nập.
“Đi thôi!”
“Được rồi!”
Vài đứa trẻ vui đùa bên hè phố.
Tuy vậy, có những đứa trẻ không được như vậy.
Planet có vẻ giận giữ hơn người ta tưởng.
Chúng ngồi co ro trong hẻm, đầu gục xuống mệt mỏi, đau đớn Trên người chúng là những vết bầm đen.
Hội chứng Star-Scar.

Denzel nhíu mày đau đớn. Cơn đau đầu vẫn không ngừng hành hạ cậu dù cậu đã cố ngủ vùi để quên đi. Cậu bé hé đôi mắt mệt mỏi.
“Marlene…”
Marlene vẫn ngồi đó, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng. Thấy cậu tỉnh dậy, cô bé gượng cười và đắp lại chiếc khăn lên trán cậu.

Xin Người, đừng mang Denzel đi…

Lời khẩn cầu của cô bé liệu chăng ai thấu?

Dưới tầng một, Tifa đang lau dọn. Từ khi Seventh Heaven khai trương, quán luôn đông khách và hôm nay là một ngày rảnh rỗi hiếm hoi để cô có thể lau bàn và dọn dẹp mấy cái ly.
Hôm nay Cloud không có ở nhà. Anh làm nghề vận chuyển hàng. Công việc bận rộn nên anh đi vắng suốt ngày và ít có thời gian cho cô và những đứa trẻ.
“Anh ấy không còn ở đây nữa,,,’ Cô lẩm bẩm.
Chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên.
.Cô quay đầu lại, và đi lên tầng nhận điện thoại.
Trong phòng, Marlene đang đăm chiêu suy nghĩ việc có nên đi nghe điện thoại hay không, nhưng rồi thấy Denzel trở mình, cô bé nhanh chóng quyết định ngồi lại.
“Cloud, anh ở đâu..?”
Tifa chậm rãi bước lên cầu thang.
Cô đứng tần ngần một lúc trước cửa phòng. Nhưng rồi cô cũng bước vào trong.
Trên mặt bàn ngổn ngang giấy tờ và một bức ảnh chụp Cloud, Tifa cùng với hai đứa trẻ. Cạnh đó là một chiếc giường.
Đây là phòng của Cloud.
Cô bước tới và nhấc ống nghe.
“Alo, dịch vụ chuyển đồ Strife. Chúng tôi nhận giao mọi thứ. Ai vậy?”
Không có tiếng trả lời. Nhưng Tifa biết đó là ai.
Cô nở một nụ cười
“Em nhớ anh….”

Nơi nào đó trên vùng đát khô cằn phái ngoài Midgar, một bóng người quen thuộc ngồi trên chiếc môtô, tai kề sát điện thoại. Cloud.
“Anh vừa nhận được điện thoại của Reno. Họ đang ở Healin. Họ nói là có nhiệm vụ. Cloud, anh không sao chứ?”
Nghe đến đó, Cloud gập máy lại bỏ ngay vào túi. Có vẻ anh không thích thú gì lắm với tin này.
Rút kính bảo hộ đeo lên mắt, anh vặn tay ga.
Xẹt! Đầu anh đau nhói. Cánh tay trái anh tê buốt. Anh ôm lấy cánh tay.
Anh lắc đầu,và cúi người xuống phóng vút đi.
Bụi theo bánh xe tung lên mù mịt.
Nhưng không chỉ có Cloud ở đó.


***
CHƯƠNG II : Kadaj’s Gang

Trên mỏm đồi, ba bóng người trên ba chiếc môtô phân khối lớn đang nhìn về phía Midgar.
Người thanh niên thứ nhất, với mái tóc dài bạc trắng và khuôn mặt lạnh lùng, lên tiếng
“Này, Kadaj, đó có phải là thành phố của anh lớn không?”
“Đúng.”
Người thanh niên thứ hai – Kadaj - trả lời. Đó là một chàng trai trẻ có mái tóc ngang vai màu bạc, khuôn mặt khả ái với ánh mắt tưởng như có thể nuốt chửng mọi thứ.
“Anh nghĩ chúng ta có được chào mừng không?” hắn tiếp tục hỏi với giọng khinh khỉnh.
“Không …”
“..bao giờ! Đừng khóc chứ, Yazoo!” Người thanh niên còn lại, mái đầu bạc lởm chởm, khuôn mặt bặm trợn, chế giễu người vừa đặt ra câu hỏi đó.
Không tỏ ra mấy khó chịu, Yazoo tiếp tục hỏi Kadaj “ “Mẹ” cũng đang ở với anh ta đúng không?”
Hắn dài giọng chán nản “Tôi không biết nữa…”
Yazoo quay sang phía người thứ ba. Hắn biết thể nào tên đó cũng đang khóc. Quả đúng thế. Đôi mắt tên đó sụp xuống, vai so lại, miệng méo xẹo., trái ngược hẳn với vẻ hung dữ ban nãy. Hắn luôn là người nhạy cảm và mau nước mắt nhất, đối với những chuyện liên quan đến “mẹ”.
“Đừng khóc chứ, Loz.” Lời an ủi có vẻ hơi khôi hài khi chính Loz là người bảo hắn đừng khóc.
Cắt ngang dòng suy nghĩ của hai người là giọng nói của Kadaj
“Đó là anh lớn”
“Hả”
Cả ba quay đầu sang trái. Cloud đang phóng trên đường.
Yazoo quay ra đằng sau nhìn Loz, cười nham hiểm. Chừng như đã hiểu, Loz cũng nở nụ cười đáp lại. Thế rồi, cả hai bốc đầu xe thả dốc xuống, hướng về phía Cloud.
Lúc đó, dường như có linh tính mách bảo,Cloud quay đầu ra sau và nhận thấy có hai kẻ lạ mặt đang bám theo mình.
Từ chúng, hàng loạt những vệt đen kéo dài lao thẳng tới xe của anh. Trong phút chốc, từ đó, những con quái vật đen ngòm hung hãn nhảy ra.
Không chút nao nùng, Cloud khẽ lắc cổ tay. Hệ thông tự động bên hông xe bật ra một loạt kiếm. Anh rút ra một cây, chém hai phát liên tiếp. Hai con quái ra đi như chưa từng tồn tại.
Nhưng lũ quái thú vẫn không ngừng xuất hiện và truy đuổi anh.
Lợi dụng lúc anh đang mải đối phó với chúng, hai kẻ lạ mặt đã nhanh chóng luồn lách và áp sát xe anh dễ dàng. Tên đàu dựng – Loz, hất hàm hỏi anh với giọng đe dọa
“ “Mẹ” đâu?”
Hắn giáng cánh tay gắn Dual Hound vào mặt anh. Nhanh như chớp , anh điều khiển xe tránh kịp.
Từ đằng sau, Yazoo vượt lên, nã đạn tới tấp vào Cloud kèm theo câu đe dọa
“Anh lớn giấu bà ấy phải không?”
Cloud giơ kiếm lên đỡ. Thật là những viên đạn chết người.
Một con quái bất ngờ lao tới khiến anh loạng choạng. Trước, sau, trái, phải, hai kẻ lạ mặt tấn công anh tới tấp.
Trên đỉnh đồi, Yazoo đang nói chuyện điện thoại.
“Anh ta có lừa chúng ta không? “Mẹ” thật sự ở đó đúng không?...”
“…Đừng có quát tháo chuyện đó!” Hắn bật cười.
Bỗng nhiên, hắn đổi giọng, và nghiêm mặt lại.
“Tôi không muốn nói chuyện với anh. Cho tôi gặp ông chủ đi.”
Ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh.
Lại nói về Cloud. Hiện nay anh không còn tâm trí nào để nghĩ về cái gì khác. Đối phó với nguyên một lũ quái cùng thêm hai thằng giời đánh chẳng biêt từ đâu ra nhằng nhẵng bám theo từ nãy đã là quá sức chịu đựng.
Bất thần, Loz làm một quả quệt xe. Bị bất ngờ, chiếc xe của Cloud vấp phải xe hắn nảy tung lên. Anh đành phải thằng lại.
Loz lại bật cái món vũ khí giật sét chết người của hắn lên và lao thẳng vào Cloud. Anh vung kiếm chống trả quyết liệt.
Đúng lúc đó, căn bệnh Star-Scar lại một lần nữa khiến cho cánh tay anh tê dại và đau buốt. Anh buông lỏng tay.
Chớp thời cơ, Loz đánh văng thanh kiếm của anh ra xa. Anh nghiến răng tức giận.
Chính lúc đó anh không để ý rằng Yazoo đã vượt lên đứng trước mũi xe anh từ lúc nào. Đến lúc nhận ra thì đã quá muộn. Rất điệu nghệ và thành thục, Yazoo chổng ngược đuôi xe lên trời và bắn một phát vào mặt anh.
PẰNG! Đôi kính bảo vệ văng mất. Một vết xước vắt chéo qua lông mày anh. Anh nhăn mặt lại đau đớn.
Thế rồi, hai kẻ lạ mặt lùi xe ra đằng sau. Chúng cười khả ố.
Hàng loạt quái vật xuất hiện tới tấp. Và rồi, không hẹn mà chúng cùng lao vào anh. Anh sửng sốt.
Tình huống ngàn cân treo sợi tóc!
Đúng lúc đó, một bàn tay giơ lên cao thu hồi hết tất cả lũ quái vật. Chúng trở thành những làn khói đen và tan biến rất nhanh.
Cloud lại thêm một lần sửng sốt.
Hiểu ý, Loz và Yazoo quay ngược xe lại phóng đi.
Cloud phanh kít xe lại, và nhìn lên trên đỉnh đồi.
Yazoo đang đứng đó nhìn anh, nở nụ cười khinh khỉnh. Rồi hắn cũng leo lên xe và biến mất.
Còn lại Cloud. Anh đứng trầm ngâm suy nghĩ. Bọn chúng là ai? “Mẹ” là ai?
Những cơn gió khô khốc vẫn không ngừng thổi trên hoang mạc khô cằn…

***
CHƯƠNG III : Đơn đặt hàng của Rufus

TIT. “Là tôi , Barret đây! Tôi đã làm, he he, một MỎ DẦU MỚI! Mỏ dầu rất lớn, chúng tôi làm nhanh rồi có thể sớm gặp lại Marlene!”
TIT. “Một cuộc gọi khác của Reno. Anh ta nói nhanh lên. Anh ta có vẻ hơi lạ đấy, hãy cẩn thận nhé!”
Vẫn như bình thường, anh không nghe điện thoại Chiếc xe lao vun vút trên con đường đất đỏ vắt lên trên một vùng núi đá hoang vu cỏ dại um tùm – Healin. Nổi bật giữa khung cảnh hoang sơ đó là một tòa nhà hiện đại.
Anh xuống xe và bước lên cầu thang. Đây là nơi Reno đã hẹn.
Anh mở tung cánh cửa và vung kiếm.
Đúng lúc đó, một thanh đoản côn cũng nhằm hưởng anh lao tới.
KENG! Những tia lửa bắn ra dữ dội. Là Reno. Anh vẫn trung thành với phong cách ăn mặc bùi bụi: sơ mi bỏ ngoài quần, vest không cài cúc, đôi kính mát chuồn chuồn sành điệu to tổ bố ngự trên mái tóc đỏ chóe dựng lia chia với cái đuôi dế dài lòng thòng cột đằng sau.
Nhận thấy mình thất bại trong việc tặng Cloud “a nice surprice”, anh giơ côn xông thẳng vào Cloud.
“Hey! Uoryaaah!!!”
Bằng một động tác lách người rất đơn giản, Cloud khiến Reno cứ thế theo đà bay thẳng ra cửa. Há hốc mồn, như một anh hề thực thụ, Reno lại sầm sập chạy vô. Nhưng lần này cách cửa đã đóng sập trước mặt anh
“Như tôi mong đợi đó, anh bạn…” Reno lấp liếm.
Cloud chốt luôn cửa.
Từ một cánh cửa khác, một bóng người lừ lừ bước ra. Cloud tiến lại gần.
Một người đàn ông đầu trọc, tai đeo đầy khoen, hàm ria con kiến gườm gườm nhìn anh – Rude. Rối anh ta nhanh chóng rút vũ khí.
Nhưng Cloud đã nhanh hơn một bước. Anh rút kiếm gí sát mũi Rude.
Rude hơi có phần nao núng. Đôi mắt Cloud có khả năng áp đẩo tinh thần cực cao.
Giọng nói quen thuộc từ sau cánh cửa phá vỡ bầu không khí căng thẳng
“Như đã mong đợi, cựu Soldier. Kĩ năng quan nhận rất ấn tượng.”
“Là anh hả…”
Một chiếc xe lăn từ từ đi ra, trên đó là một bóng người trùm kín khăn.
“..Rufus?”
Đúng vậy, chính là Rufus.
Những kí ức từ vụ nổ thảm khốc lại ùa về trong đầu Cloud.
“Anh cũng không có may mắn…”
Rude khó chịu quay đi chỗ khác.
“Ngày hôm đó, tôi…”
“Ngày hôm đó…”
“Anh có muốn cùng với tôi…”
“Trước khi toà nhà sụp đổ, những người tấn công tôi là ai?...”
Rufus khựng lại đôi chút.
“Nói gì đi chứ…”
“Cho chúng tôi mượn sức mạnh của anh….”
“…Chúng tôi là người của Shinra và có một món nợ lớn phải trả cho nhân loại. Trách nhiệm đặt lại thế giới vào đúng trật tự của nó, không ai nói cho chúng tôi biết phải làm gì…”
“…Nhưng, bằng cách nào đó, chúng tôi phải trả món nợ này.”
Cloud im lặng.
Bên ngoài, Reno vẫn léo nhéo “Cho tôi vào!”
“Bước đầu tiên của chúng tôi là: điều tra những ảnh hưởng mà Sephiroth để lại ở miệng núi lửa phía Bắc. Anh nghĩ sao?”
Cloud vẫn không nói gì. Anh ném một cái nhìn băn khoăn.
Nhận ra điều đó, Rufus vội nói
“Không có gì, anh không cần phải lo lắng điều đó. Nhưng…sẽ có những chuyện không mong đợi xảy ra.”
“Có người muốn chặn đường chúng ta, những người tấn công anh. Người của Kadaj.”
“Kadaj?” Anh nghĩ ngay đến nhóm người vừa nãy.
“Có vẻ như họ muốn gây trở ngại cho kế hoạch này. Thật sự…tôi không biết tại sao nữa, thật sự đấy.”
“Tại sao họ tấn công tôi?”
“Anh cùng phía với chúng tôi đúng không?” Reno lải nhải đầy hi vọng.
Cáu sườn, Cloud đá mạnh vào cửa. Anh chàng im bặt.
“Người của Kadaj trẻ và tàn bạo. Chúng rất nguy hiểm. Nên chúng tôi quyêt định thuê những người có kĩ năng.”
“Tôi chỉ là người chuyển hàng…” Cloud lảng tránh..
“ANH là người duy nhất” Rufus ngắt lời “Hãy giúp chúng tôi đi, cựu Soldier Cloud”
Câu van nài như có gì đó gợi lại phần trách nhiệm thuộc về quá khứ của Cloud và điều này khiến anh hơi khó chịu. Anh quay ra mở chốt cửa “Có lẽ…”
Chợt nhớ ra một thứ, anh ngừng lại và hỏi:
“Chúng nói về “mẹ”…là cái gì?”
“Kadaj nói gì hả? Đừng lo lắng về chuyện đó. Khắp thế giời luôn có những đứa trẻ gọi mẹ…”
“…Nghe nói anh đang sống với những đứa trẻ mồ côi? Anh không muốn làm cho chúng vui cười như trước hả?”
Câu hỏi làm như vô tình của Rufus xoáy sâu vào trong lòng anh. Anh chính là người mong muốn điều đó nhất.
“Mục đích của chúng tôi là xây dựng lại thế giới, Cloud.” Rufus chìa tay ra phía trước, mong nhận lại được một sự phản hồi tích cực của Cloud.
Quả thật, lúc này, trong lòng Cloud đang có sự xáo trộn to lớn. Anh chợt nghĩ đến điều mà anh tưởng như không bao giờ đụng tới “Ta…nên đồng ý?”
“Tôi…”
Đúng lúc đó, Reno, đang đứng ngoài cửa, nói chen vào
“Làm ơn đi mà Cloud, chúng tôi đang xây dựng lại công ty Shinra.:”
Đáng tiếc, câu thuyết phục này đã gây ra một phản ứng ngược.
“…không có hứng thú!” Cloud chau mày giận dữ, xô cửa bước thẳng ra ngoài, hệt như lúc vào.
Reno tránh vội sang một bên, mặt ngơ ngác. Anh không hiểu gì cả. Rõ ràng anh đang thuyết phục Cloud mà?
Trong nhà, không hẹn mà cả Rufus lẫn Rude đều càu nhàu “Reno!”
Cánh cửa đóng sập lại.

(còn tiếp)

Akiko Tenjifuro
27-11-2006, 06:19
trời đất ơi , Qụa già thiệt là đa tài đa nghệ
khâm phục , khâm phục

Platina Monk
27-11-2006, 10:37
Ừhm, đã đọc xong. Có vài điểm góp ý cho quạ thôi vì như đã nói quạ là người ghi lại nên ít nhiều có sai cũng không có gì đáng trách.
Trước hết là quạ xem qua bản sub miền bắc của mấy anh em trong box đã làm nhưng không có điều kiện chuyển vào phim ở đây (http://gamevn.com/showthread.php?p=2232273#post2232273). Nếu tôi không sai thì những gì bạn dùng làm tài liệu được lấy từ bản sub miền nam, dịch cẩu thả và lỗi rất nhiều. Nhất là trong việc nhầm lẫn câu thoại giữa các nhân vật à.
Cũng may là GVN cho phép edit tự do.

Nhưng…nó làm yếu đi sự sống trên hành tinh.

Không phải. Planet là tên riêng của hành tinh/thế giới trong FF VII. Khi nguồn Life stream bị khai thác và "tinh chế" thành mako thì nó cắt đứt chuỗi luân chuyển của nguồn năng lượng sống. Điều đó đồng nghĩa kéo dài thì nó làm suy yếu sức sống của Planet, nhưng rõ ràng là các thực thể tồn tại đồng thời với nó thì không chịu tác động trực tiếp. (phần trong mỗi sinh vật sống vẫn đầy đủ chứ đâu phải vì nguồn đang yếu dần mà các chốt nhận đã nhận bị yếu theo đâu?)

Họ là những người trước đây từng lấy những tế bào của Jenova,một thiên thạch từ trên trời rơi xuống, và chôn cô ta.

Cái câu này... FFVII Enc... :| Chỉ có một số rất ít những người được cấy tế bào của Jenova - sản phẩm của Hojo. Jenova không phải thiên thạch và cũng không có bị chôn à. Ngoài ra thì Soldier ở đây chỉ chiến binh. Còn SOLDIER là tên riêng của đội quân đó O°O. Dùng từ trận đấu theo tôi không thích hợp vì đây là chiến tranh, không phải thi đấu... thể thao O°O. (Đấu sức mạnh quân sự? Oh my...). Phân biệt giữa trận chiến và cuộc chiến.

Plates nay không còn nữa. Ánh sáng mặt trời giờ đã đến với Slum.
?

“Anh ấy không còn ở đây nữa,,,’ Cô lẩm bẩm.
Theo đúng trong film thì câu này dịch là "(chắc) anh ấy lại đi rồi," - chuông điện thoại vang từ đầu và khi không có người nghe máy thì Tifa mới đoán vậy, lau khô tay và lên gác. <~

“Cloud, anh ở đâu..?”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
“Alo, dịch vụ chuyển đồ Strife. Chúng tôi nhận giao mọi thứ. Ai vậy?”
Không có tiếng trả lời. Nhưng Tifa biết đó là ai.
Cô nở một nụ cười
“Em nhớ anh….”

Nơi nào đó trên vùng đát khô cằn phái ngoài Midgar, một bóng người quen thuộc ngồi trên chiếc môtô, tai kề sát điện thoại. Cloud.
“Anh vừa nhận được điện thoại của Reno. Họ đang ở Healin. Họ nói là có nhiệm vụ. Cloud, anh không sao chứ?”

... khi bước lên phòng thì câu Tifa hỏi có thể hiểu là "anh ở đâu vậy Cloud?" - còn gần hơn trong giao tiếp của người Việt thì là "anh có đó không Cloud?" - khi không có ai và biết là Cloud đã đi thì Tifa nhắc máy. Nếu bạn xem phần sub tiếng anh và nghe phần tiếng của đoạn này thì tiếp sau khi Tifa chào và hỏi ai ở đầu dây thì có tiếng lạo xạo trong phone - Reno - và Tifa tiếp lời là "I remember you" - "Tôi nhận ra anh rồi". Sau đó Tifa gọi chuyển lời cho Cloud và lúc ở hoang mạc là đang nghe lại tin nhắn (quảng cáo điện thoại di động :D). Ngoài ra từ nhiệm vụ có vẻ không hợp lý. Trong sub tiếng anh là "có việc cần gặp", mặt khác Cloud lúc này chỉ là người giao hàng.

“Ngày hôm đó, tôi…”
“Ngày hôm đó…”
“Anh có muốn cùng với tôi…”
“Trước khi toà nhà sụp đổ, những người tấn công tôi là ai?...”
Rufus khựng lại đôi chút.
“Nói gì đi chứ…”

Lại nhầm vai gòi, lần này cho tự xem lại phim với kiểm tra lại sub ^______^.

Anyway, good job. Next better, Quạ con. :)

Quạ già
27-11-2006, 13:16
Chính xác, đúng là bản sub miền Nam :-(
Thế mà mình cứ nghĩ Cloud gọi về chứ :-( kể ra cũng vô lí, Cloud có bao giờ gọi đâu, chắc dùng gói cước Forever đây.
Thành thật xin lỗi....:-(

Quạ già
27-11-2006, 23:18
CHƯƠNG IV: Thánh đường của nắng

Cạch.
Cánh cửa gỗ từ từ mở ra. Tifa bước vào trong.
Ánh nắng chiếu lấp lánh qua vòm mái nhà thờ.
Khu nhà thờ này, những bức tường đổ nát, cánh đồng hoa, băng ghế gỗ dài trầm mặc….tất cả đều đem lại cảm giác thanh thản đến lạ kì. Nơi này làm cô nhớ đến người con gái ấy, Aerith. Và cô nghĩ rằng Cloud đang ở đây.
Nhưng anh không ở đây.
Marlene chạy ùa vào. Cô bẻ vui vẻ đùa nghịch với những bông hoa. Đã lâu cô bé không thấy chúng.
Tifa nhìn quanh quất. Cô chợt thấy một cái rương gỗ cùng vài món vật dụng cá nhân.
Trong lòng cô chợt thấy nhói đau. Cô không cấm anh đến đây, nhưng tại sao anh lại giấu cô việc anh sống ở đây? Cô biết, anh vẫn yêu người con gái đó, và cô biết anh sẽ mãi không bao giờ đáp lại tình cảm của cô. Nhưng dù sao cô vẫn là một người con gái, và cô yêu anh. Điều đó khiến cô cảm thấy mình có vẻ ích kỉ.
Marlene ngẩng đầu hỏi
“Cloud sống ở đây sao?”
“Chắc vậy….”
Cô bước đi. Thấy vậy, cô bé tò mò nhỏm dậy đi theo.
Cô đến bên một cái hòm nhỏ khác có màu xanh.
“Cái gì vậy?”
Cô lắc đầu. Cô không biết nó là gì, và cô cũng chẳng muốn biết. Cô đến bên chiếc rương gỗ cũ kĩ, và nhìn xuống..
Trên mặt rương là một dải băng trắng lấm những vệt đen.
Hội chứng Star-Scar.
“Giống như của Denzel vậy…”
“..Cloud cũng bị bệnh sao?”
Câu hỏi của Marlene xoáy sâu vào lòng Tifa. Anh đã không nói với cô việc anh bị bệnh. Và cũng vì thế, anh xa lánh cô và lũ trẻ, và anh đến đây.
“Anh ấy đã có thể nói với chúng ta…”
“Anh ấy bỏ đi vì anh ấy bị bệnh sao?”
“Anh ấy bỏ đi vì anh ấy muốn tự mình chống trọi với căn bệnh…”
“Chiến đấu hả?”
“Không. Anh ấy không muốn chiến đấu.Không muốn đánh nhau…”
“Tifa…” Cô bé ngước đôi mắt to tròn băn khoăn nhìn cô.
Tifa cúi người xuống, gượng cười bảo Marlene
“Về nhà thôi, Marlene.”
Cô bé vụt chạy đi, quay ngoắt lại nói với Tifa bằng giọng cương quyết
“Không! Em muốn gặp Cloud!”
Nhận thấy thái độ cương quyết của cô bé, Tifa hơi khựng lại. Cô suy nghĩ mông lung. Tại sao cô lại muốn bỏ đi? Phải chăng vì cô không biết sẽ nói gì với anh, và cô cũng không muốn biết anh sẽ nói gì với cô khi cả hai gặp nhau trong hoàn cảnh này?
Cô sẽ không trốn chạy.
“Chị nghĩ…em nói đúng.”
Cô cúi người xuống nhặt dải băng, và bước ra phía cửa. Marlene chạy vội ra chặn cô lại.
Nhưng Tifa bất ngờ thụp người xuống, chống hai tay lên đầu gối và nở một nụ cười.
“Gặp anh ấy thì rất vui, đúng không nào?...”
“…Khi anh ấy về, chúng ta sẽ làm gì?”
“Cùng về nhà!”
“Trước khi về, phải la cho anh ấy một trận đã!” Cô mỉm cười tinh nghịch.
Cô bé Marlene nở nụ cười tươi, giơ tay lên như lời hứa:
“Đồng ý!”
Cô và Marlene sẽ ở lại đây chờ anh. Để cùng về nhà…

Trong lúc đó…

big chicken
28-11-2006, 01:50
từ trước đến nay người ta thường lấy truyện >> làm kịch bản phim.
bạn nay lại đi ngược lại nhưng cách của bạn có vẻ như là dịch lời thoại và có lúc kể để dẫn dắt miêu tả hành động nhân vật chứ ko có tính văn học.
Có thể bạn rất yêu thích bộ film nên cố gắng tiểu thuyết hóa nó. Đó thực sự là 1 điều rất khó nhưng:

Anyway, do what u want and feel happy about that ^^

Rikkunhongnheo
28-11-2006, 07:29
Cái này post ở game thủ rồi,câu bài quá không tha thứ được

anima999999
28-11-2006, 08:11
Hiểu ý, Loz và Yazoo quay ngược xe lại phóng đi.
Cloud phanh kít xe lại, và nhìn lên trên đỉnh đồi.
Yazoo đang đứng đó nhìn anh, nở nụ cười khinh khỉnh. Rồi hắn cũng leo lên xe và biến mất.
Còn lại Cloud. Anh đứng trầm ngâm suy nghĩ. Bọn chúng là ai? “Mẹ” là ai?
Những cơn gió khô khốc vẫn không ngừng thổi trên hoang mạc khô cằn…


lúc đó Kadaj nở nụ cười chứ không phải Yazoo

kyryushi
28-11-2006, 08:13
Gamethu và gamevn khác nhau chớ,post vậy đâu gọi là câu bài...

anima999999
28-11-2006, 08:58
Gamethu và gamevn khác nhau chớ,post vậy đâu gọi là câu bài...

đồng ý, nhưng nếu copy, paste, thì là spam. nếu bạn ấy lấy về, sàng lọc lại thì được. nhưng sao mình thấy nhiều lỗi quá :-s

aerislimit
28-11-2006, 10:43
Chịu thua mem khi hay có cái kiểu 1 bài post 3, 4 cái 4rum.

Gọi là đạo văn nếu bên kia tác giả là khác.
Gọi là câu bài nếu bên kia đồng tác giả.

Cả 2 sẽ đều bị chém. Quan trọng là cái nào chém nhiều nhát hơn.

@anima: sao ku cậu bị chém tạo nick mới mãi thế. Phá phách gì à? Thế thì sao mà được đề cử làm mod nào?

shindo_hikaru_vn
28-11-2006, 11:37
Ừm, hôm trước thấy bên gamethu có tiểu thuyết FF7AC, tui tức tốc qua đó xem thế nào, thấy tác giả là Quạ Già, và Avatar giống hệt tui mới bỏ qua đó. Nhưng mà cũng giống như viết báo thôi. Chỉ viết và gửi cho 1 báo thôi, đừng có gửi lung tung thế, không hay đâu. Sorry vì đã lắm điều.

Quạ già
28-11-2006, 13:18
Hic, anh em bên này cũng qua đó post lại bài ầm ầm hà.
Nếu mọi người ko vừa lòng thì thôi vậy, em chỉ post một bên thôi.
Lock cái này lại thôi.

Platina Monk
28-11-2006, 15:07
Làm gì mà vội mất hứng vậy quạ? Ừhm, post ở hai bên có cái lý của nó, vì thành phần hai 4rum rất khác nhau. gamethu thì newbie nhiều và đông, trong khi các master chủ yếu cắm trại ở gvn. Một bên để post còn một bên để lấy ý kiến, chứ gamethu mà mong bên đó có mấy ai nói được điều gì... vả chăng có sai thì bên này còn sửa được, mọi người mỗi người một câu rồi fix từ từ, chứ bên kia thì chịu.
Gọi cái này văn thì đúng là không phải. Nhưng không sao, chuyện học viết còn phải đi đường dài, có hứng thú thì thử ngồi viết lại xem sao. Dẫu chẳng có đồng nhuận bút nào thì cũng là dịp để mình rèn tay viết, hiểu ý tôi không, eh? Anyway, good. Try for the next time, quạ con :).

kyryushi
28-11-2006, 22:57
Em thấy chuyện post 1 bài đi vài cái 4r có sao đâu,tác giả chỉ muốn chia sẻ bài viết cho mọi người thôi mà...hơn nữa là chính tay tác giả post chứ có phải đứa nào đi copy bài đâu...các bác không coi truyện lại đi nhận xét mấy cái bên lề vậy sao???

litikali
29-11-2006, 07:01
Viết lên forum phi lợi nhuận chứ có phải viết báo lấy nhuận bút hay là dự thi gì đâu sao ma so sánh như vậy? Diễn đàn là nơi để chia sẻ và trao đổi những gì mình có được.

tatina
29-11-2006, 09:50
agree with kyryushi và ikitali
P/S : khiếp , mình cũng làm vậy mới chít chứ 8-}8-}

kyryushi
01-12-2006, 00:21
À,bác rukikuchi không viết FF8 nữa à...sao mãi không thấy thế??

anima999999
01-12-2006, 07:01
@anima: sao ku cậu bị chém tạo nick mới mãi thế. Phá phách gì à? Thế thì sao mà được đề cử làm mod nào?
khỏi thèm mod lun. hứ, tạo cái topic hay thế mà bị chém, chắc AN có hận thù gì với 1 người họa sĩ chăng???

cái AC này cứ viết tiếp đi quạ, tui bảo kê cho =))

tatina
01-12-2006, 08:00
À,bác rukikuchi không viết FF8 nữa à...sao mãi không thấy thế??
chắc vậy
dạo này chán đời quá
cứ chơi game này đến game khác

Quạ già
22-12-2006, 22:46
Oh
Topic vẫn chưa bị lock :)
Thôi thì...sau một thời gian nghỉ em đã viết tiếp -_- chưa kịp viết lại
Anh em đọc cho em NX nhé :D
Giọng văn có thay đổi, sao tự nhiên lại thấy giống truyện hài -_-
CHƯƠNG V: Chuẩn bị.

Sầm! Rude đổ gục xuống sàn nhà. Cách đó không xa, Reno rên rỉ,gập người đau đớn.
Một bóng người quen thuộc với thanh kiếm Nhật sau lưng từ từ bước về phía người đàn ông trên chiếc xe lăn. Kadaj.
“Anh biết…tôi ghét dối trá lắm…” Một câu đe dọa đầy mai mỉa thốt ra từ người thanh niên có khuôn mặt khả ái đó.
“Tôi xin lỗi.” Rufus hạ giọng. “Lần này tôi sẽ nói thật với anh….”
“…Khi chúng tôi trốn chạy, có lẽ nó đã rơi từ trên trực thăng xuống.”
“Đúng-là-chuyện-nực-cười”
Kéo dài giọng, Kadaj nhấn mạnh từng từ. Ánh mắt sắc lạnh , dù đã ẩn sau mái tóc bạc lòa xòa, vẫn gây cho chúng ta cảm giác rợn gáy.
“Tôi thề.”
Kadaj quay mặt đi, cười gằn. Tay giơ cao hai chiếc thẻ, không quay đầu ra sau, hắn thách thức
“Vậy thì thề bằng cái này đi!”
Hắn búng ngón tay. Hai chiếc thẻ rơi xuống trước mặt Rufus. Lấm lem máu.
Đó là hai chiếc thẻ của Elena và Tseng!
Rufus im lặng một chút. Tuy không thấy mặt, nhưng ta có thể thấy anh đang vô cùng tức giận. Thật vậy, vẻ bình thản đã dường như biến mất. Anh nghiêm giọng.
“Anh muốn gì?”
Kadaj đứng yên.
“Chúng tôi cần sức mạnh của mẹ. Chúng tôi cần nó để hợp nhất.”
Rufus ngạc nhiên. Anh không hiểu Kadaj đang nói gì. “Hợp nhất?!”
Vô cùng hứng thú với đề tài mình vừa mở ra, Kadaj trong phút chốc trở nên hoạt bát hơn hẳn. Đi đi lại lại, đôi cánh tay múa loạn lên trong không khí, hắn hồ hởi nói một tràng, tựa như những đứa trẻ con đang nói về trò chơi mình yêu thích vậy.
“Chúng tôi sẽ tập trung những người có tế bào của Mẹ vào một chỗ, và chúng tôi sẽ trả thù thế giới này.” Hắn vung tay đầy khoái trá.
Nhưng rồi, hắn buông thõng hai tay xuống, thốt lên bằng giọng chán nản, như đứa trẻ bị lấy mất món đồ chơi.
“CHúng tôi đã chuẩn bị rất tốt, Nhưng…như anh thấy đó, có ai đó đã giấu Mẹ…”
“Chuẩn bị hả..?”
Kadaj quay sang lườm Rufus. Trên cánh tay anh cũng lầm tấm những vệt đen.
“Star-Scar…Anh biết những chuyện này phải không, ông chủ?”
Hắn vẫn tiếp tục đi lại, và than vãn. Đôi lông mày nhíu lại đầy đau khổ, giọng hắn hơi nghẹn lại, bàn tay vung vẩy bất cần đời. Nhưng điệu bộ của hắn lại đem đến cho chúng ta cái cảm giác đóng kịch, nhạo báng. Một con người không đơn giản, hẳn ai cũng nghĩ thế.
Hắn thao thao bất tuyệt về việc mất tích của Mẹ, về việc hắn không biết Mẹ ở đâu. Rufus khẽ cựa mấy ngón tay. Dường như anh đang giấu một bí mật nào đó.
“…Chúng tôi không thể bình thường! Tâm hồn và Star-Scar, không đủ…không đủ để hợp nhất thật sự!” Kadaj từ lúc nào đã quay lại, tiến tới sát Rufus.
“Anh nói gì vậy?”
Giống như đã chờ câu hỏi ấy từ lâu, Kadaj nghiêng đầu ngạo nghễ nhìn Rufus hồi lâu. Nở một nụ cười ghê rợn, hắn nói nửa đùa nửa thật
“Tôi sẽ sống tốt như anh…”
Hắn lừ lừ bước tời trước mặt Rufus, rồi từ từ cúi người xuống. Hắn gục đầu.
Một cơn địa chấn nổi lên làm cả tòa nhà rung rinh.
Rufus thảng thốt.
Kadaj ngẩng đầu lên. Ánh mắt đầy sát khí và nụ cười trên môi. Hình bóng một con người quen thuộc bỗng từ đâu hiện về.
Mái tóc bạc trắng. Đôi mắt gian tà.
Sephiroth.

Phập!
Thanh Buster rỉ sét cắm mạnh xuóng nền đất khô cằn, lơ thơ những bụi cỏ cháy vàng xơ xác. Bụi đất tung lên theo làn gió nóng rát càng làm tăng thêm sự bức bối. Bầu trời vần vũ mấy, nhưng không che được cái nắng gay gắt vẫn phả đều đều trên đỉnh đầu.
Một nơi không tồn tại hi vọng. Chỉ có sự cô độc.
Cloud lùi ra sau, ngắm nhìn thanh kiếm.
Đây là vật kỉ niẹm Zack để lại cho anh. Anh đã từng cắm nó xuống đây, như minh chứng cho sự dừng lại của anh…
Anh sẽ không chiến đấu nữa.
“Đó là điều tôi đã quyết định…”
Khuôn mặt Cloud trầm buồn. Anh đã suy nghĩ rất nhiều trước khi đưa ra quyết định này. Anh cảm thấy mình có lỗi. Nhưng anh đã quá mệt mỏi rồi…
Những kí ức về Zack lại ùa về trong tâm trí anh.
“Anh muốn thành một Soldier hả? Cố gắng đi!”
“Anh sao rồi?”
“Anh sẽ làm gì nếu chúng ta tới Midgar?”
“Chúng ta là bạn, đúng không nào?”
“Cloud, chạy đi!”
Đầu anh đau buốt. Cái đau thấm tận vào xương tủy. Anh khuỵu xuống bên cạnh thanh kiếm. Star-Scar.
Bàn tay anh siết chặt lấy cánh tay trái, hòng như muốn bóp nát cơn đau. Nhưng không thể. Những kí ức lộn xộn nhảy múa trong đầu anh, lảng vảng trước mắt anh. Kí ức về Sephiroth.
Đôi mắt anh vằn lên những tia đau đớn. Con ngươi anh giờ mảnh như mắt mèo.
Sephiroth.

Trong lúc đó, tại nhà thờ, Marlene đang vui vẻ đùa nghịch với những bông hoa. Cô bé ngân nga hát lên khe khẽ.
Cạnh đó, Tifa đang đứng nhìn, và mỉm cười. Cô chợt nghĩ đến việc tham gia cùng cô bé, và bước tới.
Bất chợt, hai cánh cửa nhà thờ bật tung. Cô vụt quay lại sau. Cloud ?
Marlene ngồi bật dậy, chạy thẳng ra phía cửa. Cô bé tin chắc rằng Cloud đã về.
Tifa đứng lại suy nghĩ trong chốc lát, thế rồi, bằng trực giác của người phụ nữ, cô nhanh chóng nhận ra có điều gì đó bất ổn. Ngay lập tức, cô nhoài người giữ chặt lấy Marlene.
Và cô đã đúng.
Sải những bước dài trên nền gỗ cũ kí, một gã đàn ông với vẻ mặt không lấy gì làm thân thiện tiến tới. Khuôn mặt vuông chữ điền thô kệch, mái tóc nửa cong nửa dựng xám bạc chỉa lung tung, đôi mắt ánh lên những tia nhìn ngạo nghễ, và một cơ thể săn chắc lực lưỡng ẩn sau bộ áo quần đen bó sát, cùng một vật thể kì lạ trên tay, một món vũ khí cô chưa từng thấy. Và gã này cũng vậy. Ai mà biết hắn đang toan tính điều gì? Cô trừng mắt nhìn hắn, hai tay vẫn giữ chặt Marlene, lùi dần.
Gã lạ mặt, vẫn ánh nhìn ấy, chợt đưa tay trái lên như thách thức
“Muốn chơi chứ?”
Tifa im lặng.
“Không muốn à?”
Hắn bật ra câu nói, nửa như chán nản, nửa như mai mỉa. Tiến thêm vài bước nữa, hắn truy hỏi
“MẸ đâu?”
Bỗng nhiên, hắn giật mình cúi xuống, tay bịt mũi. Dưới chân hắn, bốn bề xung quanh hắn, nằm gọn trong tầm mắt hắn là hoa. Những bông hoa trắng, vàng đang độ nở, mềm mịn, tinh khiết, tỏa ra mùi hương dìu dịu mà ngây ngất lòng người…
Thế mà gã đàn ông đó xì một tiếng “Hôi quá!”
“Một thằng điếc mũi bẩm sinh.” Tifa lầm bầm.
Cố gắng không để ý đến những bông hoa nữa, hắn lặp lại câu hỏi
“MẸ đâu...”
Tifa cảm thấy khó chịu. Cô ngắt lời hắn “Ở đây không có ai cả!” Cô không hiểu hắn đang muốn nói gì, nhưng cô cảm nhận thấy một điều gì đó có vẻ nguy hiểm. Một gã đàn ông lạ hoắc lạ hươ, điếc mũi bẩm sinh, lừ lừ đạp cửa xông vào với bộ dạng chẳng có gì là thân thiện và hất hàm hỏi cô về một ai đó chỉ có trời mới biết bằng cái giọng đó thì chỉ xứng đáng ăn quả đầm vào mặt, cho dù hắn là ai và muốn gì đi nữa.
Dường như chẳng để ý gì đến nhưng tia sát khí phóng ra từ Tifa nhằm thẳng vào mình, gã bước tới, giang rộng hai cánh tay như chim bay vào chảo, lên giọng thách thức
“Vậy thì chơi đi!”
Tifa buông Marlene ra để cô bé tìm chỗ nấp. Gã chẳng để ý mấy về chuyện đó. Tifa rút ra đôi găng tay da đen bóng lộn, đeo vào tay. Trong cô, có một cái gì đó đang sôi sục. Một cảm giác đã ngủ quên trong cô suốt mấy năm nay.
Cô thủ thế.
Đạt được mục đích (dại dột?) của mình, hắn bật cười khoái trá, vừa nhanh chóng thủ thế vừa cười “Chắc sẽ thú vị lắm đây….”
Cô bặm môi, và nhún chân bật thẳng đến chỗ hắn.
Tất cả diễn ra chưa đầy một tích tắc. Hắn vung tay lên đỡ.
Không chút nao núng, bằng cánh tay còn lại, cô trảo thẳng vào mặt hắn. Và sau đó, bằng hàng loạt những cú đấm đầy uy lực, những cú móc trái phải mạnh mẽ, gã đàn ông dính đòn mất đà bặt ngửa liên tục. Khi vừa kịp định thần lại, hắn chỉ kịp nhận thấy, trước hắn là một bàn chân với chiéc giày cực xì tin. Bốp! Cú đá tạt phải đã đi trúng đích.
Không chịu để thất thế mãi, lợi dụng lúc cô vừa ra đòn sẽ có một khoảng thời gian “chết” , hắn nhanh chóng bật cái thứ vũ khì kì quái của hắn, chĩa thẳng vào mặt cô. Theo bản năng, cô vội dùng tay cố gỡ nó ra.
XEẸT!!!
Một tia lửa điện xanh lè tóe ra.
Tifa thét lên một tiếng đau đớn. Như có một sức mạnh vô hình nào đó túm lấy cô và vứt ra sau. Chân cô cày một đường dài trên cánh đồng hoa.
Bây giờ cô đã biết vật thể đó là gì: một cái kìm chích điện khổng lồ.
Gã lạ mặt đứng đó cười hềnh hệch.
“Đừng vội cười con ạ.” Tifa lầm bầm “Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi. Just a little warm-up.”
Bàn tay vẫn còn hơi tê tê vì điện giật, nnhưng cô nhanh chóng lấy lại kiểm soát. Và rồi,cô nhảy phốc tới trước, thực hiện quả quét từ trên không trung rất tuyệt vời.
Thế nhưng gã đàn ông đã tránh một cách dễ dàng. Dường như đòn thế của cô quá lộ.
Hắn chuẩn bị quay người lại để cười chế giễu thì…
BỐP!
Bằng tất cả sự tức giận (chủ yếu là quê độ), cô lao tới đấm móc một cú, khiến cho con người đã dại dột thách thức cô này bắn tung vào tường.
Rồi cô cứ thế áp sát, đạp tường khinh công đá thẳng vào mặt hắn, mặc dù hắn đã tăng ga lùi lại hết công suất. Gã santô mấy vòng nhằm tránh đòn của cô nhưng đáng tiếc, cô đáp trả lại những cố gắng, những cú lộn đầy “nghệ thuật” bằng limit thứ hai của mình, Somersault.
Hạ cánh an toàn, cô tiếp tục tấn công tới tấp,. Nhưng gã đã đỡ được, và nhanh chóng vung mạnh cánh tay, và chích điện cô. Trong lúc cô đang tê liệt, hắn giơ chân đạp thẳng một cái không chút gì gọi là nể nang chủ nhà. Cô hơi khuỵu xuống, nhưng vẫn đủ bình tĩnh cúi tránh cú thọc của hắn. Tường lở một mảng lớn.
Gạt mạnh tay ra, cương tỏa vòng vây,túm chặt lấy cổ áo hắn, cô lôi hắn ra ngoài, nhảy phốc lên người hắn. Dồn toàn lực vào đôi chân, Meteordrive dận hắn xuống sàn, rồi khiến hắn theo phản lực lại nảy tung lên. Hắn rít lên đau đớn.
Cô đang lơ lửng trong không trung thì bỗng cảm nhận thấy gì đó. Một bàn tay thô bạo nắm chặt lấy cổ chân cô. Cô giật mình.
Gã chồm người dậy, quăng cô vòng vòng, dễ như quay bông vụ, quật cô không thương tiếc vào dãy ghế. Nhưng băng ghế gỗ dài cũ kĩ nảy lên, vỡ tung.
Thêm độ chục vòng cho chắc, rồi hắn hét lên, lấy gân ném thẳng cô vào bức tường đá. Quả này không nát xương lại bảo rằng phí.
Nhưng không.
Lộn mấy vòng trên không, cô lấy lại được thăng bằng. Một chân choãi, một chân co, và cô đáp trên bờ tường trông rất nhẹ nhàng. Những bông hoa phải hứng chịu hết sức mạnh của cú ném, bật tung lên. Những cánh hoa bay lả tả.
Qua màn mưa hoa đó, cô lừ mắt nhìn gã đàn ông lạ mặt. Hắn vẫn đứng đó, và vẫn cái nụ cười đó. Máu trong người cô sôi lên.
“Khốn kiếp!”
Cô rút chân lại lấy đà lao bật tới trước. Gã cũng vung tay ra chỉ chực đấm vào mặt cô. Nhưng cô đã nhanh hơn một bước.
Túm chặt lấy cổ hắn, cô kéo hắn bật ngửa ra sau. Gã cứ thế mất đà, và cày một đường dài trên sàn gỗ, đầu nảy lên bần bật. Lộn một vòng, cô buông tay vứt hắn lên cao, rồi cứ thế cô lao vút lên trên đưa tay túm lấy hắn, và với sức mạnh phi thường cùng một tốc độ khủng khiếp, cô ném thẳng hắn xuống chỉ bằng một tay. Đã lâu cô không dùng limit này, Meteor Strike. Tại hôm nay cô điên với gã này lắm rồi.
Không biết vô tình hay cố ý mà hắn cũng rơi trúng chỗ ghế. Những băng ghế vô tội lại một lần nữa bị tàn phá. Gỗ vụn văng tung tóe, bụi bốc mịt mù. Cô nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Cô đứng thẳng dậy. Cuối cùng cũng trút hết giận.
“Tifa!” Cô nghe thấy tiếng Marlene gọi mình.
Từ trong chỗ núp, cô bé chạy ra, khuôn mặt hớn hở tươi vui, và đầy tự hào.
Cô đang cúi người xuống và mỉm cười với cô bé thì…
TEN TEN TEN TÈN TEN TEN TÈN TEN…
Điệu nhạc chiến thắng không biết từ đâu bỗng vang lên.
Marlene quay đầu qua lại ngơ ngác tìm kiếm, Con tifa thì không, Bỗng nhiên cô lại có cảm giác tự hào. (?) (cảm giác của kẻ chiến thắng)
Nhưng cô không vui được bao lâu. Linh tính mách bảo cô quay lại.
ẦM!
Đống ghế bị hất tung lên, và gã lạ mặt đứng lên, bình thản và nhẹ nhàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Không đơn giản chút nào. Chết tiệt.” Tifa nghĩ thầm “Vẫn chưa xong à, thằng quái thai.” Cô lừ mắt nhìn hắn. Marlene nép vào người cô, nhưng cô bé không mấy sợ hãi. Cô bé biết mình được bảo vệ.
Trong khi đó, gã thản nhiên rút di động. Loại đời mới, nắp gập, của Panasonic, đang là mốt. Cloud cũng có cái này.
“Không ngờ anh lại đua đòi như thế, Cloud. Về em sẽ cho anh biết tay.”
Ra tiếng nhạc là tiếng chuông điện thoại.
Hắn đứng nói chuyện một lúc.
“Không có ở đây…” Hắn dài giọng “Tôi hống có khóc!” Hắn cáu kỉnh gắt um lên. Tifa suýt bật cười ra thành tiếng.
Bỗng hắn quay qua nhìn Marlene
“Rồi, tôi sẽ mang nó đi.” Cô bé lo sợ núp sau lưng cô.
Cất di động vào túi, chặc lưỡi tiếc rẻ, hắn bước tới
“Đến lúc phải kết thúc rồi…” Hắn vẫn còn muốn “vui chơi” thêm chút nữa. Đúng là đồ “trẻ con” bệnh hoạn.
Cô trừng mắt nhìn hắn.
Hắn hất thẳng một chiếc ghế về phía cô. Không chút do dự, cô vung tay đấm vỡ. Marlene sợ hãi thét lên, ngồi thụp xuống.
Chính lúc đó, chỉ một tích tắc, hắn luôn đến phía sau lưng cô, và…
XEẸT!!!!
Cô giật nảy người lên, và từ từ ngã xuống. Tia chớp điện đánh thẳng vào cột sống, làm cô tê liệt toàn bộ cơ thể, và đau buốt đến tận ruột gan.
Không để cô yên, hắn vòng tới trước, ép thẳng cô vào cột, rồi giật thêm lần nữa làm cột đá vỡ tan và ném cô ra chỗ cánh đồng.
Cô nằm gục đau đớn, không còn sức để mà lăn lộn.
Hắn lừ lừ buốc tới, túm lấy cổ áo cô và gí kìm chích vào mặt cô. Dính đòn này rất có thể cô sẽ mất mạng.
Nhưng bỗng nhiên hắn giật mình. Một viên ngọc nhỏ màu xanh văng trúng trán gã. Hắn quay đầu lại nhìn.
Marlene đang đứng đó, khuông mặt thách thức, bên cạnh là hòm Material lấp lánh đủ màu.
Chợt nhớ ra lời dặn ban nãy trong điện thoại, hắn cười nham hiểm và bước tới trước mặt Marlene. Cô bé hoảng hốt thật sự, đôi chân cứng đờ. Cô bé nắm chặt lấy dải băng, kêu tên Cloud.
Từ phía sau, Tifa muốn xông tới cứu cô bé nhưng không thể. Cô chỉ biết hét lên vô vọng.
“CHẠY ĐI!!!”

HẢ..?!
Trong góc hẻm, Denzel giật nảy mình. Cậu nghe như có tiếng Tifa gọi. Câu có cảm giác rằng Marlene và cô đang gặp nguy hiểm. Nhưng rồi, Denzel trấn tĩnh lại và tự nhủ rằng đó chỉ là cảm giác thoáng qua. Cậu lại tiếp tục gục mặt xuống nhìn đường.
Bên ngoài người người vẫn đi lại, nhưng Denzel vẫn cảm thấy cô đơn.
Không có Cloud ở đây….
Thế rồi, cậu thấy xuất hiện trước mặt câu, là một đôi chân, rồi một con thú trắng trắng bẩn bẩn có đôi cánh tim tím đã hơi sờn, cùng cái mũi to tròn và một quả bóng cũng to như rứa lủng lẳng trên đầu.
Một con Moogle?! Cậu ngửa mặt lên.
Ồh không, đó chỉ là một con thú nhồi bông, đang nằm gọn trong tay một cô bé có đôi mắt nâu buồn, cột tóc hai bên. Và quan trọng nhất, cô bé cũng giống cậu: hai cánh tay cô lấm tấm những vệt đen. Hội chứng Star-Scar.
“Bạn cũng..?”
Denzel im lặng. Cô bé kéo tay cậu
“Đi nào, anh ta nói sẽ chữa cho chúng ta.”
Cô dẫn cậu đến chỗ một chiếc xe tải nhỏ. Ở đó, rất nhiều cô cậu bé khác cũng đang tập trung để len xe.
Cô bé chạy tới, rồi quay lại nhìn. Ánh mắt nửa như tha thiết, nửa như động viên, như mong đợi một điều gì đó.
Lặng im suy nghĩ trong chốc lát, cậu bước tới leo lên xe. Cậu không muốn mình trở thành gánh nặng của mọi người. Cậu không muốn sẽ phải trốn chạy như Cloud…
Nhưng có một điều cậu không ngờ tới.
Một gã thanh niên đang đứng đó, nở nụ cười thỏa mãn. Hắn đã dạt được mục đích của mình.
Hắn vòng ra mở cửa cabin. Mái tóc dài bạc ngang lưng bay trong gió không che giấu được vẻ mặt đầy nham hiểm…

Kính_Trắng
17-01-2007, 11:20
hay lắm anh ơi, tiếp đi anh plz ~~!, plz!

anima9999999
18-01-2007, 05:58
Ủa, sao thấy Quạ post khúc Tifa đánh nhau hoài vậy?

mà Quạ là male hay female thế? từ trước giờ thì nghĩ là female, nhưng bác Kính Trắng kêu là post nữa đi anh, kì vậy?

kyryushi
18-01-2007, 07:32
Quạ là gì nhỉ...;))...đang có việc làm sao post tiếp được...nhẩy Quạ nhẩy;))
Đoạn Tifa đánh nhau đẹp lắm mà,xem FFVII AC thấy được mỗi đoạn đó là Tifa thể hiện được võ công nhiều nhất...còn đâu thì chỉ là phối hợp đánh thôi mà...

Evil Spirits
19-01-2007, 18:45
ẹc ẹc , tất cả lời thoại của Final Fantasy 7 ( movie ) đây mà . Cậu có vẻ giống mình đấy , xem đi xem lại đến nỗi nhớ hết lời thoại luôn , cậu có cách cho luôn phim vào Topic này thì tuyệt , hết ý kiến . ^^

kyoso_tgknxh
21-01-2007, 15:25
may' anh cho em hoi? finalfantasie VII AC la` gi` vay. ah` sao em thay' chang? giong' trong game FFVVII chut' nao` het' vay.sao cloud va` tifa lai. co' hai dua'con a` cho em hoi? cho~ ban' dia~ ffVII tren ps1 o? dau vay. ah.neu' cac' anh co' ban' lai' cho em nha.cho em so' dien. thoai. cua? may' anh nha 1dia~:20.000 d
ok giup' em voi' nha dan` em con` kem' lam'

ninja0088
21-01-2007, 22:01
Final Fantasy VII: Advent Children là 1 bộ phim 3D hoàn chỉnh, nói về câu chuyện 2 năm sau sự kiện xảy ra ở FF VII. Còn đĩa PS1 thì ông qua bên box quảng cáo xem, có lẽc là vẫn có đấy.

anima99999
21-01-2007, 23:17
sao cloud va` tifa lai. co' hai dua'con a`
ông này chắc chưa chơi FFVII nữa.
thôi, về chơi game trước đi ông ạ

(o^___^o)
22-01-2007, 10:49
quạ là nữ , có phải là nam đâu mà post tiếp đi anh :))